Icon Collap
...
Trang chủ / Tình yêu và hoán cải

Tình yêu và hoán cải

Bao nhiêu năm sống là bấy nhiêu năm tham vọng. Chưa một lần tôi cảm thấy sự hiện diện của Thiên Chúa trong cuộc đời dù mang danh một Ki-tô hữu. Tôi giữ luật và giới răn là để tránh bị đền tội nhiều mỗi khi xưng tội. Có lúc tôi đã bỏ cuộc khi không hoàn tất nổi một chuỗi Mân Côi cho việc đền tội của mình. Kinh nghiệm này làm tôi không còn chút thiện cảm nào với Chúa và Giáo Hội. Cực chẳng đã tôi phải thực hiện đầy đủ trách nhiệm một Ki-tô hữu, chỉ để khỏi phải nghe mẹ lặp đi lặp lại một bài ca muôn thuở. Nhưng tin thì tôi không có chút thiện cảm nào với đức tin Công Giáo của mình.

Tôi xa nhà tiếp tục nghiệp đèn sách. Điều này cũng đồng nghĩa với việc sống đạo bê bối của tôi. Mẹ tôi lo lắng thật nhiều vì tôi sống với gia đình bác là Phật Giáo, sẽ không ai bảo  ban đời sống đạo của tôi. Vậy mà tôi cũng trải qua một thời gian cơm không lành canh không ngọt chỉ vì tôi là người Công Giáo. Chẳng ai trong nội ngoại hai bên hiểu tại sao cả gia đình tôi lôi nhau theo đạo Công Giáo. Mặc ai nói hươu nói vượn ba mẹ tôi cũng chẳng màng giải thích để mọi người không phải ấm ức. Kết quả là sự dồn nén của họ trút hết lên tôi khi cơ hội thuận tiện. Và để rồi, tôi phải quyết định rời khỏi nhà bác sau 6 tháng đầu đời sống xa gia đình. Trong lúc chơi vơi này, tôi được giới thiệu vào một Lưu Xá của một dòng tu.

Cuộc đời thay đổi từ đây!

Nơi Lưu Xá tôi có thêm nhiều bạn bè đến từ khắp cá vùng miền trên cả nước. Tôi nhanh chóng kết thân với một bạn cùng phòng. Cả hai trở nên thân thiết hơn khi có nhiều cơ hội làm việc xã hội với nhau. Khi cô bạn và tôi thân nhau hơn thì người bạn ấy cũng bất ngờ nói lời chia tay tôi để đến sống ở một nơi khác. Lúc bấy giờ, được ở trong Lưu Xá là mơ ước của nhiều sinh viên do đó rời khỏi Lưu Xá khi chưa học xong là một chuyện bất thường. Dù muốn hay không, bạn tôi cũng đã quyết định. Tôi chia tay bạn mà lòng buồn não nề. Tôi buồn và ấm ức khi không được biết đến chỗ bạn sống và cũng không được đến thăm. Tất cả đều mập mờ. Và điều này làm tôi nghi ngờ và lo lắng hơn.

Trước khi rời Lưu Xá cô bạn để lại cho tôi cuốn truyện tranh với tựa đề “ Yêu Đến Chết”. Câu chuyện kể về cuộc đời thánh nữ Raphaela Maria porras. Tôi nhận món quà này với thái độ không quan tâm, bởi vi chính tôi sau đó cũng không nhớ đã để cuốn sách ở chỗ nào.

Thời gian cho tôi cơ hội để chấp nhận và quen dần với sự vắng mặt cô bạn thân.. Khi tôi ổn định thì sóng gió khác ập đến. Tôi buồn chuyện gia đình và muốn tìm một nơi thinh lặng để suy tư. Một sự ngạc nhiên đến với tôi. Cô bạn xuất hiện và mời tôi tham dự kỳ tĩnh tâm 5 ngày với một nhóm bạn. Đoán xem câu trả lời của tôi là gì? Dĩ nhiên tôi nói KHÔNG bởi vì tôi không có khái niệm gì về tĩnh tâm. Chỉ tưởng tượng 5 ngày sống trong thinh lặng đã tra tấn tâm hồn tôi. Dù tôi đang cần sự yên tĩnh, nhưng không phải là 5 ngày. Chắc tôi sẽ bị điên thôi. Thế nhưng tính tò mò đã thúc ép tôi chấp nhận lời mời này bởi vì tôi nhận ra những trùng hợp bất ngờ do bàn tay của ơn trên.

Năm ngày tĩnh tâm là năm ngày trở về quá khứ của ngập tràn ân sủng. Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm nghiệm tình thương Thiên Chúa. Tôi cảm thấy an bình, hạnh phúc và trân trọng sự tĩnh lặng mà có lẽ cuộc đời không bao giờ có thể cho tôi. Trong thinh lặng tôi cảm nghiệm lời mời gọi vô hình nào đó đang đeo đuổi và làm phiền tâm hồn tôi. Tôi cảm thấy sợ hãi và càng sợ hãi hơn trong thinh lặng. Vì trong thinh lặng tôi không thể trốn chạy khỏi lời mời gọi “hãy trở thành sứ giả niềm vui và hy vọng”. Làm sao tôi không sợ được khi tôi biết rõ ràng tôi là đứa chẳng tốt lành đạo hạnh gì cả mà trở thành sứ giả của Chúa. Ôi, thật chẳng hiểu nổi!

Sợ hơn nữa là phải từ bỏ một tương lai đang tươi sáng đang chờ đón tôi. Chỉ tượng tượng ra khuôn mặt thất vọng của ba, tôi đã đau tê tái lòng. Tôi trách mình tại sao lại đi tĩnh tâm để rồi bây giờ phải chịu khốn khổ cả thể xác lẫn tinh thần như vậy. Tôi trách cô bạn xuất hiện không đúng lúc. Tôi đổ lỗi cho sự tĩnh lặng ấy. Lỗi ai không biết, tôi chỉ biết là tôi phải đối diện và giải quyết. Tôi đành phải tỉ tê với bạn, hy vọng cô bạn có thể giúp tôi tìm được lối ra.

Cái gì đến cũng phải đến!

Tôi tìm đến người giúp tĩnh tâm hôm nọ. Như trời hạn gặp mưa, tôi trút hết nỗi lòng với  sơ về những phiền toái trong tâm hồn. Sơ khuyên tôi hãy thinh lặng và lắng nghe. Nhưng tôi sợ thinh lặng, vì tôi không muốn nghe điều tôi không thích. Tôi mạnh mẽ xác tín Chúa đang mời gọi tôi dấn thân theo ý Chúa chưa không phải theo ý riêng mà tôi đang cố níu kéo. Tôi sợ phải bỏ lại tất cả những gì tôi đã và đang cố gắng gầy dựng bao nhiêu năm nay: một công việc ổn định, một cơ hội tiến than giữa đời, một gia đình mơ ước và còn nhiều điều khác nữa đã được vẽ ra.

Trong đêm tối của sự sợ hãi, tôi nhớ đến lời chào đầu tiên khi Thiên Thần truyền tin cho Mẹ Maria, thánh Giuse và Dacaria “đừng sợ”! cũng chính lời Chào này an ủi và thêm sức mạnh để tôi đáp lại lời mời gọi của Chúa. Tôi quyết định gia nhập dòng với lý do “ Bởi tình yêu Thiên Chúa thúc bách tôi”. Tôi dấu gia đình vì nhiều lý do tế nhị cho đến lúc tôi phải chính thức bỏ lại tất cả để tiến xa trên hành trình theo Chúa. Gia đình tôi sốc đến nghẹn thở khi mọi người được biết vào phút cuối cùng. Tôi biết gia đình tôi bị tổn thương nhiều, nhưng ba tôi điềm tĩnh dặn dò: “ Gia đình tôn trọng quyết định của con, nhưng con phải có trách nhiệm với quết định này”.

Tôi lặng lẽ ra đi mang theo một cảm xúc buồn mênh mang. Tôi khóc, khóc thật nhều. Hơn hai mươi năm trước tuổi đời tôi chưa bao giờ cho phép mình khóc. Giờ đây tôi khóc như một đứa trẻ. Tôi cảm thấy tôi quá ích kỷ và tần nhẫn. Dù vậy, chân vẫn bước về phía trước vì tôi luôn tin rằng “ hãy để kẻ chết chôn kẻ chết, phần con hãy đi rao giảng Nước Thiên Chúa” (Lc 9,60). Tôi bình an và cảm thấy được an ủi trong những tháng ngày đời tận hiến. Sau một thời gian dài, ba tôi gởi một bức thư đến Sơ giáo với nội dung: “Trước khi con gái chúng tôi quyết định vào nhà Dòng, con của chúng tôi thuộc về gia đình chúng tôi. Giờ đây, con chúng tôi thuộc về nhà Dòng, xin nhà Dòng tiếp tục giúp con chúng tôi sống tốt hơn trong cuộc sống hằng ngày”. Tim tôi như vỡ òa vì vui sướng được chấp nhận và đón nhận.

Trong thẳm sâu tâm hồn, tôi ý thức tôi còn có một sứ vụ quan trọng. Đó là sứ vụ Đền Tạ Thánh Tâm Chúa Giê su cho những người thân của tôi. Tất cả họ đều chưa biết Chúa.

Nhìn ngắm cuộc đời tôi và cả chuỗi ngày đời tu, tôi tin rằng Thiên Chúa luôn làm tôi ngạc nhiên theo cách riêng của Ngài. Đôi lúc tôi cảm thấy bị đòi hỏi quá khả năng. Để rồi hôm nay tôi biết trân trọng ơn gọi thánh hiến và tìm thấy ý nghĩa cuộc đời.

Tôi luôn hỏi: “tốt hay tốt hơn”. Chọn!

Vô Danh.

Bình luận
error: Content is protected !!