Icon Collap
...
Trang chủ / Ai cứu tôi thoát khỏi nỗi sợ này!

Ai cứu tôi thoát khỏi nỗi sợ này!

Cuộc sống mỗi người thường có những nỗi sợ khác nhau. Có người thì sợ các con vật như rắn, giun, ốc sên, đỉa, sâu, dán, thạch sùng, chuột…Còn một số người lại sợ tiếng động, tiếng hét, ánh mắt, bóng tối hay một vật dụng nào đó như kim chích, dao, kéo…Đặc biệt hơn nữa là có những người có nỗi sợ ẩn tàng sâu lắng mà chỉ trong một hoàn cảnh nào đó mới phát lộ ra ngoài. Riêng tôi, tiếng la hét thất kinh của người khác vẫn là nỗi kinh hoàng khủng khiếp nhất, luôn đeo bám ám ảnh tôi, nhất là sau biến cố xảy ra trong nhà tĩnh tâm.

Những ngày đầu đặt chân tới đất Hà Thành, tôi mong mỏi tìm cho mình được một hướng đi cho tương lai. Tôi đi tìm một công việc để kiếm sống. Cuộc sống bon chen, vất vả khiến tôi mệt mỏi. Một khát vọng sâu xa không biết đến với tôi từ lúc nào vẫn thấp thỏm trỗi dậy vào những lúc tâm hồn tôi trống vắng và đượm vẻ ưu phiền. Tôi quyết định vào sa mạc để đi tìm thánh ý của Thiên Chúa.

Trải qua kỳ tĩnh tâm khá dài tôi vẫn tưởng rằng con người mình vẫn ổn không có vấn đề gì. Nhưng bỗng một ngày kia, vào một buổi tối, chúng tôi tập trung lại trong một căn phòng để xem việc tìm bệnh cho từng người. Khi người hướng dẫn bất ngờ tung những con vật làm bằng nhựa như rắn, cóc, chuột, thạch sùng lên bàn thì lập tức trong số chúng tôi có hai chị hét toáng lên với giọng khiếp sợ.

Tiếng hét đó làm tôi choáng váng, đầu đau ê ẩm. Tội chạy ngay vào nhà trong, bịt chặt tai lại để tránh nghe tiếng hét đó. Rồi những ngày kế tiếp, mỗi lần nhà trị liệu rút các con vật đó ra thì tiếng hét lại vang lên, khiến tôi không tài nào chịu được. Tôi vất cả dép, chạy nhanh như cắt, chân như thể không chạm vào đất. Tôi chạy mà không biết là mình đang chạy đi đâu. Mấy chị trong phòng đuổi theo tôi nhưng không kịp. Tới gần hồ Hoàng Cầu thì họ theo kịp tôi và đưa tôi về nhà trong trạng thái hoảng sợ, khiếp kinh. Kể từ đó, tôi mới biết mình sợ tiếng hét.

Những ngày tiếp theo, cứ mỗi lần nghe một chị em nào la hét là đầu tôi choáng váng, thân thì bủn rủn, mềm nhũn, mặt thì tái xanh. Đầu tôi như muốn nổ tung lên. Nếu không có những người khỏe mạnh ở bên cạnh giữ lại thì tôi lại vụt chạy như bị ma đuổi vậy. Nỗi sợ làm cho tôi ngất xỉu liên tục.

Được sự hướng dẫn của nhà trị liệu cũng là vị linh hướng giúp tĩnh tâm, tôi mày mò tìm về nguyên nhân gây ra nỗi sợ này. Vất vả lắm, mẹ tôi mới nhớ ra được rằng vào lúc hai tuổi, đang lúc mẹ tôi nấu cơm thì tôi đã cầm lửa để đốt nhà. Khi mẹ quay lại thì đám cháy đã bùng lên. Tiếng la hét thất kinh của mẹ, và của những người đến cứu giúp, cộng với khuôn mặt hoảng loạn của mẹ tôi đã in sâu vào trong tâm trí của một đứa bé mới hai tuổi đầu mà nó đâu có nhớ gì.

Sau khi biết được điều đó, tôi đã thoát dần ra khỏi sự sợ hãi. Mỗi lần nghe tiếng hét, tôi cố đối diện và bình tĩnh thoát ra. Người hướng dẫn muốn tôi có tiếp tục đi làm để tìm bệnh. Sau mấy tháng đi làm, tôi vẫn cảm thấy có một cái gì đó chưa ổn liên quan đến nỗi sợ này. Mấy tháng tiếp, tôi được hướng dẫn đi tìm tiếp về nguyên nhân gây ra nỗi sợ mà vẫn chưa thấy. Tôi quyết định về nhà để tìm ra gốc rễ của nó. Tạ ơn Thiên Chúa, vừa về đến nhà được một hôm thì mẹ tôi đã nhớ ra được một biến cố khá quan trọng xảy đến với tôi lúc ba tuổi. Đó là khi tôi đang chơi thì có một người đàn bà bất chợt tiến sát sau tôi và hét lên một tiếng, rồi ép sát mặt bà vào mặt tôi. Thế là một kẻ thù gây ra nỗi sợ nữa đã lộ diện. Tâm hồn tôi như được giải thoát khỏi một gánh nặng. Tôi không còn sợ tiếng hét nữa.

Cuộc sống con người với bao vấn nạn xảy ra. Đó là điều không tránh khỏi. Một sự đùa giỡn bất cẩn hay một cách ứng xử được xem là bình thường đối với người lớn vẫn có dư khả năng để tạo nên những vết thương lòng, những tâm bệnh hiểm nghèo, khó tìm, khó chữa cho trẻ nhỏ. Vậy điều tôi vẫn luôn trăn trở là làm sao có thể giúp cho những bậc làm cha, làm mẹ hiểu được tầm ảnh hưởng vô cùng lớn lao của những sự kiện và những ứng xử đùa giỡn của họ lên tâm trí của con mình ! Nhờ đó, họ có thể giữ cho con cái mình thoát khỏi những tâm bệnh sau này và có được một tiến trình hình thành nhân cách ổn định.

Hè Hà Nội 2016

Hương Trầm

Bình luận
error: Content is protected !!