Icon Collap
...
Trang chủ / Thiên Chúa đã gọi và chọn tôi cho Ngài

Thiên Chúa đã gọi và chọn tôi cho Ngài

 Có nhiều người bạn hiếu kỳ về việc vì sao tôi theo đạo, họ hiếu kỳ việc tại sao mỗi cuối tuần tôi phải đi nhà thờ, tại sao tôi không thắp hương ngày rằm, mùng 1 như trước đây, tại sao tôi làm dấu trước khi ăn… Từ ngày tôi lấy chồng theo đạo đã rất nhiều người hỏi tôi đủ các kiểu câu hỏi đại loại như vậy.

Cũng phải thừa nhận rằng việc tôi tìm hiểu đạo cũng xuất phát từ ý định lấy chồng là người theo đạo Công giáo. Gia đình nhà chồng muốn con dâu tương lại phải theo đạo. Vậy là hai vợ chồng đi tìm đến nhà thờ Thái Hà để học giáo lý, để cho  tôi có thể tìm hiểu đạo một cách nghiêm túc và đầy đủ. Việc học giáo lý giúp tôi biết rõ hơn những căn cứ, ý nghĩa của niềm tin của người có đạo.

Trước khi tôi đi học, về cơ bản tôi không phải là một người không tin vào thần thánh, giống như hầu hết tất cả mọi người Việt Nam, tôi sinh ra trong một gia đình bình thường như bao gia đình khác. Gia đình tôi cũng thắp hương ngày rằm, mùng 1, rồi cũng hóa vàng ngày tết cho người thân đã khuất, với niềm tin rằng họ sẽ nhận được của cải mà chúng tôi cúng đó, ghi nhận tấm lòng thành kính của gia đình. Thi thoảng mẹ cũng đi chùa này đền nọ, cầu bình an cho gia đình. Thậm chí còn đi xem bói, giải hạn…Tôi chưa bao giờ thắc mắc hay trăn trở rằng những điều đấy có đúng thật không, các vị được thờ cúng trong các đền chùa có nghe được những lời mẹ tôi cầu không? Ông bà tổ tiên đã khuất có nhận được những đồ chúng tôi cúng thật không?…tôi cũng không phản đối gì cả vì đơn giản chỉ nghĩ “có thờ có thiêng, có kiêng có lành”, mình làm vậy cho yên tâm.

Trong cuộc sống của bản thân cũng vậy, có thể nói tôi là một người hời hợt, bình thường về ngoại hình cho đến năng lực, nhưng tôi thường gặp may mắn. (tôi nghĩ vậy :D) không về tiền bạc, mà về con người. Nói rõ hơn, là dù tôi đi đâu, tôi cũng gặp được người yêu quý mình, và giúp đỡ mình. Tôi cũng không hiểu tại sao, nhưng số phận cứ sắp đặt cho tôi gặp những người bạn một cách tình cờ nhưng lại có tác động không nhỏ lên cuộc sống nhàm chán của tôi. Ví dụ như người chồng hiện nay của tôi, một người bạn đồng hành tuyệt vời trong cuộc sống, gặp nhau yêu nhau từ thời sinh viên, 9 năm đã trôi qua, tình cảm vẫn nồng nàn như thuở nào. Hay như một người bạn gái thân từ hồi cấp 2, rồi cấp 3, rồi đại học, và giờ dù đã có 2 con nhưng chúng tôi vẫn buôn chuyện điện thoại được với nhau hàng giờ đồng hồ với đủ loại thứ chuyện mà không biết chán. Hay như một người đồng nghiệp nước ngoài cùng công ty, tuy bất đồng ngôn ngữ, nhưng đã chỉ bảo cho tôi rất nhiều trong công việc….những thứ nghe qua tưởng như là những điều bình thường rất đỗi nhưng nếu bạn không để ý, bạn sẽ không nhận ra mình được ban tặng những gì. Bố mẹ tôi thường bảo tôi có “quý nhân phù trợ”. Tôi thì không biết quý nhân đó là ai, nhưng tôi luôn thầm cảm ơn người đó vì đã ban tặng yêu thương, ban tặng niềm vui sống cho tôi.

Khi tôi học giáo lý, tôi mới biết đến Thiên Chúa. Vị thánh trong lòng những người có đạo. Một vị thánh có thể dùng lời nói để tạo nên trời đất, vũ trụ con người chúng ta, là Cha của tất cả loài người chúng ta, yêu thương chúng ta, vị tha với tội lỗi của chúng ta, và ban cho chúng ta sự cứu rỗi về phần linh hồn, sau khi chúng ta chết đi, đó là được lên Thiên Đàng. Mới đầu nghe, tôi rất khó để chấp nhận sự tồn tại của vị ấy. Bởi khi trong đầu bạn không có một khái niệm chắc chắn gì về thần linh, về niềm tin như tôi, hẳn bạn cũng thế thôi. Nhưng điều khiến tôi hiếu kỳ, tò mò, đấy chính là về Đức Giê su và những câu chuyện ghi chép về người trong Kinh Thánh. Đức Giê su là một con người bằng xương bằng thịt, người có gia đình, dòng họ, quê hương, có bạn bè bằng hữu – là những nhân chứng cho tấm lòng đức độ, và quyền năng của người. Kinh Thánh chính là cầu nối để tôi kiểm nghiệm, xác tín sự tồn tại của Chúa trong cuộc sống của chúng ta.

Từ hồi cấp 3 tôi rất thích một câu nói: “cứ đi là sẽ đến, cứ gõ cửa cửa sẽ mở”, câu nói đó luôn nhắc nhở tôi tiếp bước, vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống, vì nếu tôi dừng lại thì tôi sẽ không đến được đích, không nhìn thấy được “cánh cửa” cuối con đường tôi đi. Lúc đó tôi đã tin rằng, số phận đã sắp đặt cho mỗi người chúng ta một đích đến, và mỗi người sẽ phải chọn con đường đi cho riêng mình, và dấn bước không ngừng nghỉ thì mới đến được cái đích đấy. Giờ đây khi tôi đã gặt hái được những thành công nhất định trong công việc cũng như gia đình, câu nói đó vẫn luôn là phương châm hành động của tôi trong bất cứ việc gì tôi làm. Rồi khi tôi đọc Kinh Thánh, tôi mới biết câu nói đó là của Đức Giê su, khi người giảng dạy về Thiên Chúa, rằng nếu chúng ta “xin thì sẽ được”, Thiên Chúa sẽ không chối bỏ bất cứ ai tin và cầu xin người. Lúc đọc được câu chuyện đấy, câu nói đấy, tôi cảm thấy thật kỳ diệu, sự gặp gỡ của tôi với Thiên Chúa phải chăng là một cái “duyên”, Thiên Chúa đã biết tôi từ trước khi tôi tìm đến với Người? Cái người mà tôi luôn nghĩ là “quý nhân” đấy phải chăng chính là Thiên Chúa? Suy ngẫm lại những sự kiện trong đời mình tôi càng thấm thía sự hiện diện của Người bên cạnh tôi. Tôi cứ bước đi về phía trước mà cũng chẳng có một cái đích cụ thể nào, nhưng Người đã đặt vào đời tôi những thử thách, những người bạn, những yêu thương, nhưng buồn, vui trong cuộc sống để tôi không dừng lại. Có thể bạn nghĩ tôi quá cảm tính, thế những nếu bạn dùng lý trí để suy xét thì bạn thử nghĩ xem, sự gặp gỡ giữa những người không quen biết rồi trở thành bạn bè, người yêu, chồng, vợ… từ đâu mà có, nguồn gốc của sự gặp gỡ đấy ở đâu? mà tôi tin chắc rằng số phận mỗi người chúng ta đều được quyết định bởi mối quan hệ giữa người – người. Rồi đã bao giờ bạn suy ngẫm xem, hạt lúa hạt gạo nuôi sống chúng ta là từ đâu mà có?chúng ta chỉ nghiên cứu nó, rồi lai tạo nhân giống chúng thôi, chứ ai là người đã đặt nó vào thế giới này để chúng ta tìm kiếm nghiên cứu nó? rồi các định luật như “vạn vật hấp dẫn” của Newton cũng chỉ là định nghĩa những thứ tồn tại sẵn trong thế giới của chúng ta. Rồi chiếc máy ảnh cũng là sự mô phỏng dựa theo hình ảnh đôi mắt của con người. Hay chính cơ thể chúng ta với cấu tạo phức tạp mà hiện nay khoa học còn chưa giải mã hết được, với trái tim biết yêu, ghét, giận, hờn, với bộ não tuyệt vời giúp ta suy nghĩ, tư duy, làm việc…từ đâu mà có? Bất cứ sự vật hay sự việc gì cũng đều có nguồn gốc của nó, nếu bạn cứ suy ngẫm mọi việc theo chiều hướng đó, bạn sẽ nhận ra thế giới này, và cả con người nữa thật là huyền diệu. Cội nguồn duy nhất lý giải cho điều đó chính là một đấng có quyền năng tạo ra mọi thứ, và giờ thì tôi đã biết đó chính là Thiên Chúa.

Từ khi tôi biết đến Người, và tôi suy nghĩ mọi việc với sự hiện diện của Người trong đó, tôi thấy mọi thứ thật dễ hiểu, thật đơn giản biết bao. Tôi cảm thấy cuộc sống này vui vẻ hơn, vì tôi không phải bon chen, toan tính khổ sở, vì tôi biết cuộc đời mình đã có Chúa sắp đặt rồi. Tôi chỉ cần làm theo như lời người chỉ dạy, và tôi sẽ đến “đích”. Những lo âu trong cuộc sống tự nhiên mất đi, ví dụ như Chúa dạy chúng ta ” tha kẻ dễ ta, nhịn kẻ mất lòng ta”, khi bạn giận một ai đó vì họ không làm bạn hài lòng, bạn có thấy vui không? có thấy thoải mái không? bạn chỉ khiến mình thêm mệt mỏi, nếu bạn xem nhẹ những thứ đấy, vui vẻ chấp nhận, thì thứ bạn nhận được chính là niềm vui, và chính cách cư xử của bạn cũng sẽ khiến đối phương yêu quý bạn hơn, nể phục bạn hơn vì tha thứ không phải là một chuyện dễ dàng. Mối quan hệ giữa người -người cũng vì thế mà tốt hơn. Rồi khi tôi lo lắng cho sức khỏe của bố mẹ, người thân trong gia đình,  khi họ ốm tôi không ở bên cạnh chăm sóc được, tôi cũng đã dằn vặt rất nhiều. Những lúc như vậy, bạn cũng không biết phải làm gì ngoài cầu nguyện, mong cho họ sớm khỏi bệnh…nhưng bạn cầu nguyện với ai? lời cầu nguyện của bạn liệu có được kết quả không? Còn tôi, tôi cầu nguyện với Thiên Chúa, vi người đã bảo “cứ xin là sẽ được”, nên tôi tin, tôi đã làm vây, và tôi thấy tâm hồn mình được an ủi, được yên tâm hơn.

Lời Người chính là Đức Giê su, Đức Giê su là hiện thân của Lời Chúa, đọc Kinh Thánh, đọc những câu chuyện về Đức Giê su trong đó, chúng ta học được những bài học về cách sống, cách cư xử giữa người –  người, đấy cũng chính là những điều mà Thiên Chúa ngang qua đó, nhắn nhủ hướng dẫn chúng ta đi đúng “đường” để về đến đúng “đích” dành cho chúng ta. Chính là sự sống sau khi chúng ta chết đi, sự sống ở Thiên Đường.

Mỗi con người chúng ta là một tính cách khác nhau, để làm được như lời Chúa, để thay đổi bản thân không phải là việc dễ dàng, nhưng chúng ta cần có một chuẩn mực để uốn nắn, rèn giũa bản thân, cần có một điểm tựa để nương nhờ khi chúng ta yếu đuối, cần một sức mạnh để giúp đỡ chúng ta lúc khó khăn trong cuộc sống ở đời này, và để được ban sự sống ở đời sau.Và tôi đã tìm ra được tất cả những thứ đó ở đạo của Thiên Chúa, đấy cũng chính là lý do tôi vào đạo, và bắt đầu tập sống thực hành theo lời Chúa.

Nếu bạn thực sự nghiêm túc muốn tìm hiểu đạo, tôi khuyên bạn hãy bắt đầu tìm đọc Kinh Thánh, tìm hiểu về Đức Giê su, sống chậm lại một chút, nhìn ngắm cuộc sống này và suy nghĩ về cội nguồn của nó, hi vọng bạn sẽ như tôi, nhìn ra được huyền nhiệm của Thiên Chúa trong thế giới này, và có được niềm tin nơi Thiên Chúa.

 

                                                                                                                                                              Hồng Huệ

Bình luận
error: Content is protected !!