Icon Collap
...
Trang chủ / Chứng Từ Của Nạn Nhân Được Chữa Lành!

Chứng Từ Của Nạn Nhân Được Chữa Lành!

Chương này là những chứng từ hiển nhiên được viết bởi một số người đã từng bị quỷ ám. Thật khó khăn cho một nhà trừ quỷ sành sỏi hiểu được những điều mà những người bị ám cảm nhận. Điều có thể xuất hiện như thứ cảm xúc mãnh liệt bình thường tràn vào che đậy nỗi đau mà chính bệnh nhân khó có thể diễn tả được.

Tất cả bắt đầu từ năm tôi lên mười sáu tuổi. Trước đó, tôi là một người trẻ hạnh phúc. Tôi rất cởi mở, khá hài hước, dù có một thứ gì đó có tính áp đảo cứ theo đuổi tôi. Các bạn bè nói với tôi: “Chúng tôi làm điều này điều kia, sao bạn không làm?” hoặc “Chúng tôi sẽ đi đến chỗ đó, tại sao bạn không đi?” Tôi không thể hiểu được tại sao, nhưng tôi đã không lấy gì làm quan trọng. Tôi sống trong một thị trấn ven biển; biển cả, bình minh, và những cánh đồng đã giúp tôi không bị buồn chán. Sau sinh nhật thứ mười sáu, tôi dời lên Roma, tôi lìa bỏ Giáo Hội, và tôi bắt đầu theo đuổi tất cả mọi thứ thú vui mà thành phố lớn ấy đem lại cho một người mới đến. Tức là, tôi đã bắt đầu nếm trải tất cả những thứ phù phiếm, mà ở thị trấn nhỏ hoàn toàn không biết gì đến. Khá sớm, tôi đã trở nên quen với cảnh bụi đời, xì ke ma tuý, trộm cắp, đĩ điếm…tôi vội vã lao đầu vào những “náo nhiệt” khiến quên đi sự bình an mà tôi đã từng biết trước kia. Lối sống mới mà tôi bắt đầu dìm mình vào thì giả tạo, ngạo mạn và kinh tởm.

Cha tôi hết chịu nổi, ông kiểm soát mọi động tĩnh của tôi và luôn luôn phẫn nộ với tôi. Thái độ phẫn nộ và khinh khi mà ông dành cho tôi đã đẩy tôi vào lối sống đường phố. Tôi bỏ nhà ra đi và trở nên quen thuộc với cái đói, lạnh, buồn ngủ, và những cái đê hèn. Tôi quan hệ với những phụ nữ suồng sã và các bạn giang hồ. Không lâu tôi thấy mình hay tự hỏi những câu hỏi không có câu trả lời, như: “Tại sao tôi sống? Tại sao tôi ở ngoài đường phố? Tại sao tôi trở nên như thế này, trong khi những người khác có sức mạnh để làm việc và có nụ cười?

Vào thời gian đó, tôi sống với một cô gái, cô ấy tin rằng sự dữ mạnh hơn sự thiện. Cô ta nói về ma thuật và các phù thủy; các bản viết của cô ta làm tôi choáng váng. Tôi đã nghĩ rằng cô ta rất thông minh bởi vì những bản viết của cô về thế giới và về cuộc đời thì vượt xa phạm vi của con người. Tôi đã đọc tất cả những bản viết của cô ta và rồi tôi bắt cô đốt hết tất cả trước mặt tôi. Bởi vì chúng chỉ nói về sự dữ, tôi sợ giữ chúng trong nhàVì thế cô ta ghét tôi, và tôi đã không hiểu tại sao; tôi cố gắng giúp cô ta thoát khỏi cái hố đen đó, nhưng tôi đã thất bại. Cô ta chế diễu tôi và sự thiện mà tôi đang cố gắng vươn tới.

Khi tôi đã trở về nhà sống với cha mẹ tôi, nhưng tôi cũng đang bắt đầu hẹn hò với một cô gái, cô này còn tồi tệ hơn cô trước. Trong vòng vài năm tôi đã sống trong thất vọng, khốn khổ, và bị mọi người quen biết trách móc. Dường như chung quanh tôi toàn là bóng tối; mọi nụ cười đều lìa xa tôi, và nước mắt cứ chực tuôn rơi. Tôi đã thất vọng, và tôi lại tự hỏi: “Tại sao tôi sống? Tôi là ai? Tại sao con người ở trên trái đất? Dĩ nhiên, các bạn hữu của tôi chẳng ai quan tâm đến những câu hỏi này, và trong lúc cực kỳ thất vọng, tôi đã kêu than: “Lạy Chúa, hết rồi! Con đây, trước nhan thánh Chúa, xin Chúa cứu giúp con!” Dường như tôi đã được nhận lời, bởi vì vài ngày sau cô bạn gái của tôi đã đi nhà thờ, đã rước lễ, và đã hoán cải một cách nhanh chóng.

Chẳng được hơn thì tôi cũng đã làm được tương tự. Tôi tình cờ đi vào nhà thờ trong khi đang rước tượng Đức Mẹ Lộ Đức. Người ta nhờ tôi khiêng bức tượng. Tôi đồng ý mặc dù cảm thấy rất ngượng. Về sau tôi rất lấy làm hạnh phúc về vinh dự này. Tôi rước lễ, và rất ngạc nhiên về cha giải tội, ngài tỏ ra ân cần và hiểu tôi. Tôi rời khỏi nhà thờ vừa tự nhủ: “Tôi đã làm được; tôi đã trở về với sự thiện.” Mặc dù tôi không biết sự thiện là gì, tôi cảm thấy rằng tôi đã tìm thấy nó. Vài tuần lễ sau tôi nghe nói đến Mễ Du, nơi Đức Mẹ hiện ra từ năm 1981, cô bạn gái và tôi cảm thấy được thúc đẩy đi đến đó ngay lập tức bởi một sự kỳ diệu nào đó mà tôi không làm sao diễn tả được. Chúng tôi đã trở lại với Giáo Hội hoàn toàn. Chúng tôi yêu mến Thiên Chúa hơn yêu chính mình, nàng đã trở nên một nữ tu, và tôi dự tính làm linh mục. Có động lực sống và tin vào sự sống vĩnh cửu đã làm cho tôi quá hạnh phúc đến nỗi không thể nào che giấu được niềm vui của mình.

Không may, đây mới chỉ là bắt đầu. “Có kẻ nào đó” không sung sướng với cuộc đời mới của tôi. Vài năm sau tôi trở lại Mễ Du, và khi tôi trở về Roma, tôi nghe thấy tiếng vọng của bóng tối tương tự như tiếng vọng mà linh hồn tôi đã sống trong đó trước khi tôi khám phá ra Thiên Chúa. Sau vài tuần lễ, cảm giác này trở nên hiện thực. Tôi đổ lỗi cho sự áp bức của cha tôi, cho đời sống vất vả mà tôi đã sống, và niềm đau mà tôi đã tưởng lầm là đã được mọi người chia sẻ. Tôi bắt đầu đau khổ như chưa từng bị trước đó. Tôi toát mồ hôi ra, tôi lên cơn sốt, và tôi không còn tí sức lực nào cả. Tôi không thể tự mình ăn uống, phải có người đút cho ăn. Tôi cảm thấy rằng thể xác tôi là một kẻ xa lạ. Tôi đã bị những mối thất vọng dày vò, và tôi đã nhìn thấy, tôi đã biết không phải với cặp mắt của ai, một bóng tối kinh khủng không phải bóng tối trong căn phòng tôi ở hay cái giường tôi nằm suốt mấy tháng qua. Bóng tối này nhận chìm tương lai của tôi, khả năng sống còn của tôi, và bất cứ hy vọng nào về tương lai. Dường như tôi đã bị giết chết bằng một lưỡi dao vô hình, và tôi đã cảm thấy rằng kẻ nhấn con dao này ghét tôi và muốn một cái gì đó còn hơn cả cái chết của tôi. Thật rất khó có lời nào diễn tả được những điều tôi cảm thấy.

Sau nhiều tháng tôi trở nên quẫn trí. Tôi không còn lý trí nữa, và những người chung quanh tôi muốn đưa tôi vào nhà thương điên. Tôi không thể hiểu được điều tôi đang nói bởi vì tôi đang sống trong một nơi xa lạ, một nơi mà trong đó tôi đã đang chịu đau khổ. Xem ra thực tại đã tách lìa khỏi tôi. Dường như chỉ có thể xác tôi còn hiện diện trong thời gian, còn linh hồn tôi thì đang ở một nơi nào khác, một nơi khủng khiếp không có ánh sáng nào xuyên tới và là nơi không có chút niềm hy vọng nào.

Suốt nhiều tháng tôi vẫn ở giữa sự sống và sự chết, và tôi không thể suy nghĩ được nữa. Tôi mất bạn bè, người thân, và sự hiểu biết của gia đình tôi. Tôi đã ở ngoài thế giới; họ không còn có thể hiểu tôi, tôi cũng không có thể đòi hỏi họ cố gắng, bởi vì tôi biết điều tôi cảm thấy bên trong, và tôi biết tôi không bao giờ có thể diễn tả được nó. Tôi hầu như hoàn toàn quên những điều về Thiên Chúa, dù tôi vẫn hướng về Ngài với những dòng nước mắt và những lời phàn nàn không dứt. Tôi cảm thấy Ngài đã bỏ đi xa, một khoảng cách mà tôi không thể đo lường bằng những dặm trường nhưng bằng những từ chối. Tức là, có một cái gì đó trong tôi khiến tôi nói “không” với Ngài, với sự thiện, với sự sống, với tôi. Tôi nghĩ đến việc quay trở lại bệnh viện để được giúp đỡ, bởi vì tôi nghĩ rằng cơn sốt đã không rời bỏ tôi trong những tháng qua có nguồn gốc vật lý. Nếu tôi có thể chữa thể xác tôi lành tôi sẽ cảm thấy tốt hơn; tôi phải làm một cái gì đó.

Không bệnh viện nào ở Roma chấp nhận tôi chỉ vì tôi có bệnh sốt. Tôi phải vượt qua hai trăm dặm trước khi có được một bệnh viện nhận tôi. Tôi ở đó hai mươi ngày, và tôi đã trải qua mọi kiểu khám bệnh và xét nghiệm đã được biết đến. Tôi được cho về với một phiếu sức khoẻ mà các lực sỹ cũng phải thèm. Tôi được ghi nhận là khoẻ như voi, nhưng lại thêm một ghi chú rằng không ai có thể cắt nghĩa cơn sốt của tôi và tình trạng khuôn mặt của tôi, nó xưng phồng lên và trông giống như một xác chết.

Tôi trông trắng bệch như tờ giấy.

 

Hết phần 1

Trích: sách nhà trừ quỷ kể truyện.

Svconggiao.net

 

Bình luận
error: Content is protected !!