Icon Collap
...
Trang chủ / Tôi đi tìm hạnh phúc (Phần I)

Tôi đi tìm hạnh phúc (Phần I)

Đến 20 tuổi, tôi vẫn là một con người lang thang đi tìm ý nghĩa cuộc sống, nhưng thật đau lòng là đến giờ tôi vẫn chưa tìm ra, nhiều lúc có những ước mơ thật cao vời, có những suy nghĩ thật nhiều màu sắc nhưng chúng cũng kết thúc nhanh chóng như một cơn gió. Sao lại vậy? Câu hỏi này tôi hỏi bản thân mình khá nhiều lần. Không lẽ là do ước mơ, suy nghĩ hay tất cả đều chỉ là ảo tưởng. Có tuổi trẻ nào mà không có hoài bão, lý tưởng. Vậy thì tại sao?

Tôi đã từng là một nữ tu trong vòng 6 tháng và lý tưởng mà một cô gái 19 tuổi muốn chinh phục là đạt tới sự thánh thiện. Niềm khao khát đó sôi sục trong lòng tôi như một ngọn lửa cháy trong đêm nhưng rồi ngọn lửa đó lại trở nên mờ đi bởi niềm tin của tôi và rồi nhiều câu hỏi lại gợi lên trong đầu tôi: “Tại sao tôi phải đạt tới sự thánh thiện? Bởi Thiên Chúa là Đấng thánh thiện chăng? Tại sao tôi lại tin vào Thiên Chúa?” Đây là câu hỏi mà tôi phải nghiêm túc đi tìm lời giải đáp. Tôi không thể mang một niềm tin mơ hồ trên cuộc đời của mình như thế được. Tôi chỉ được thượng đế cho sống một lần trên đời này nên còn điều gì quan trọng hơn việc đi tìm chân lý?

Tôi đi tìm và tôi đã gặp được những điều còn lớn lao hơn nhiều: Thiên Chúa của tôi không chỉ là một Đấng có thật, đáng tin mà còn là Đấng quả thật vĩ đại. Dựa trên ba kinh nghiệm mà tôi có được: Lịch sử, Lí trí và Kinh nghiệm thường nhật.Trước hết tôi xin chia sẻ với các bạn kinh nghiệm của tôi về Ngài dưới góc độ lịch sử:

Ngài là Đấng có thật

Tôi chưa được gặp thấy Người nhưng tôi tin. Giả như bạn chưa được gặp thấy tôi, nhưng nếu bạn đọc về nguồn gốc, lý lịch rõ ràng về tôi thì bạn sẽ phải tin về sự có mặt của tôi. Bởi vậy, “Tin là chấp nhận tất cả những gì mà mình không đụng, không sờ, không thấy là có thật ngang qua chứng từ, lời chứng.” Bạn đã gặp hay thấy trực tiếp Quang Trung chưa? Còn tôi thì chưa, nhưng tôi vẫn phải tin là Quang Trung có thật, chẳng có lí lẽ nào chối cãi được sự thật đó, dù có không tin thì đó vẫn mãi là sự thật không thể thay đổi.

Quang Trung có nguồn gốc, có xuất thân. Ông sinh năm1753 ở ấp Tây Sơn (thuộc phủ Quy Nhơn, Bình Định). Cả ba anh em Tây Sơn: Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ, Nguyễn Lữ vốn quê ở làng Thái Lão (huyện Hưng Nguyên, Nghệ An) thuộc Đàng Ngoài. Giữa thế kỷ XVII quân Nguyễn có lần vượt sông Gianh bắt nhiều nhân dân ở Đàng Ngoài, cưỡng bức vào khai hoang ở Đàng Trong. Tổ 4 đời của Nguyễn Huệ là một trong những nạn nhân đó và trải qua mấy đời lao động cần cù, trở thành một gia đình nông dân khá giả ở Tây Sơn. Nguyễn Huệ thuở nhỏ có đi học và có một trình độ văn hóa nhất định. Hậu duệ của ông có khoảng 20 người như: Nguyễn Quang Toản, Nguyễn Quang Bàn… Ngày 21/12 Nguyễn Huệ lên ngôi hoàng đế, lấy niên hiệu là Quang Trung để thống lĩnh đại quân tiến ra bắc đánh đuổi quân Mãn Thanh. Từ ngày 25-30/1/1789 Quang Trung –Nguyễn Huệ tổng chỉ huy toàn quân phá tan hơn 20 vạn quân Thanh bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ và độc lập dân tộc. Ngày 16/9/1792 Quang Trung –Nguyễn Huệ từ trần. Lúc đó ông mới 40 tuổi. Sự nghiệp của Quang Trung là sự nghiệp cứu dân, cứu nước, đấu tranh xây dựng một đất nước độc lập thống nhất. Tài năng, phẩm chất, tính cách độc đáo của Quang Trung – Nguyễn Huệ đã tạo nên dấu ấn sáng chói trong lịch sử dân tộc. Vì thế không thể phủ nhận sự tồn tại của Quang Trung.

Còn Chúa Giêsu, sự tồn tại của Ngài còn rõ hơn thế nữa. Ngài có gốc tích là con ông Giuse và bà Maria, cháu ngoại của ông Gioakim và bà Anna, là con cháu tổ phụ Ápraham, vua Đavít. Gia phả Ngài có tới 42 đời. Người được sinh ra ở Bêlem, miền GiuĐê, thời vua Hêrôđê trị vì và lớn lên ở Nazarét. Người đã sống ở trần gian 33 năm, Người đã đi rao giảng khắp nơi trong 3 năm, chữa lành bệnh tật cho rất nhiều người, làm rất nhiều phép lạ, dấu thiêng. Cái chết của Ngài trên đồi Gôngôtha thời ấy là một sự kiện lớn mà hầu hết những con người thời đó không ai là không biết. Hàng trăm, hàng ngàn người đã chứng kiến và làm chứng, không những thế họ còn ghi lại và dịch ra rất nhiều thứ tiếng về cuộc đời Ngài bằng rất nhiều loại sách, trong đó phải kể đến quyển Kinh Thánh đã được lưu truyền cho tới ngày nay, là quyển sách mà được Hội Thánh công giáo kính trọng như vật thánh, viết về Chúa Giêsu rất rõ ràng. Nếu có 20 người làm chứng về Quang Trung thì cũng đã đủ để tin, còn Chúa Giêsu không chỉ có vậy mà có tới hàng tỉ người làm chứng về Ngài. Hậu duệ của Ngài là tất cả những người tin vào Ngài, con số không hề nhỏ chút nào. Hơn 4 tỉ người tin vào Thiên Chúa, trong đó có 2,3 tỉ người là Kitô giáo. Còn Phật giáo chỉ có khoảng 365 triệu. Những người tin vào Chúa Giêsu phải kể đến 12 tông đồ, là những chứng nhân chắc chắn và rõ ràng nhất đã cùng ăn, cùng uống với Ngài và chính họ đã dùng cái chết để làm chứng về Ngài. Khi nhìn vào lịch sử buộc tôi phải tin và tôn thờ Ngài, tôi không thấy có một nhân vật nào có thể trổi vượt hơn Ngài, sánh nổi bằng Ngài, Ngài vượt xa tất cả mọi vĩ nhân và có tầm ảnh hưởng rất lớn lên trên lịch sử. Ngày sinh của Ngài là 25/12 được lấy làm mốc tính thời gian trước và sau công nguyên. Ngày 25/12 hằng năm khắp thế giới nô nức mừng ngày Chúa Giêsu giáng sinh, hàng vạn người hớn hở ra đường trong trang phục đỏ để kỉ niệm ngày Ngài giáng sinh. Thử hỏi có ai được lấy ngày sinh làm mốc thời gian quan trọng như Ngài không? Lời dạy của Ngài đã được nhiều tôn giáo, con người dùng để sống, học tập, dạy dỗ con cháu và nhiều người đã dành hết thời gian, tâm sức để nghiền ngẫm, nghiên cứu và sống cho được lời của Ngài, tập cho được nhân đức của Ngài. Ngài đã được tiên báo trước khi được sinh ra, Kinh Thánh đã ghi chép tất cả, không sai một điều gì. Người là một mẫu gương tuyệt vời, Người đã sống một cuộc đời khó nghèo, Người luôn làm chứng cho sự thật, chân lý và Người đã dám chết cho điều mình sống. Người không bao giờ nói hai lời mà những lời Ngài nói đều luôn nhất nhất. Tài liệu viết về Ngài là cả một kho tàng khổng lồ, không có sách nào viết nhiều và rộng rãi như sách viết về Ngài. Vậy tôi và bạn chúng ta cần nghĩ sao về sự tồn tại của Ngài?

Ngài là đấng đáng tin.

Tin còn là thực hành những gì mà đối tượng mình tin tưởng truyền lại cho mình và tìm mọi cách gặp cho được người đó. Đó chính là đích điểm của niềm tin. Bởi vậy tôi cần nỗ lực đạt cho được sự thánh thiện mà Ngài đã truyền dạy và tìm để gặp được Ngài. Tất cả những điều về Ngài đã đủ chứng minh Ngài là Đấng có thật và hoàn toàn đáng tin tưởng như một vị thần đầy quyền năng và tốt lành. Tại sao nói Ngài là vị thần mà không phải là một vĩ nhân nào đó như Mác, Lênin hay Quang Trung chẳng hạn? Bởi vì sự Phục sinh của Ngài là điều đặc biệt và quan trọng hơn cả. Ngài đã nói: “Ta chết nhưng ngày thứ ba ta sẽ sống lại.” Và quả thật Ngài đã sống lại từ cõi chết như lời Ngài đã nói. Điều này thật khó để tin nếu không có chứng nhân. Nhưng không chỉ một hay hai mà có tới 12 tông đồ đã được Ngài hiện ra cho thấy. Bà Maria Mađalêna và vô số những con người khác ở mọi thời đại đã được thấy và đã làm chứng về điều này. Một con người đã chiến thắng cái chết, vượt không gian, thời gian thì lẽ nào lại không có quyền năng trên tất cả. Người là trung tâm điểm của đức tin Kitô giáo, tôi tin chắc chắn về Người, và tôi vui mừng vì đã đặt niềm tin vào Ngài.

Ánh sao

svconggiao.net

Bình luận
error: Content is protected !!