Icon Collap
...
Trang chủ / Kẻ thù thật của tôi là ai?

Kẻ thù thật của tôi là ai?

Kí ức ư!

Nó như một thước phim lưu trữ tất cả những gì đã diễn ra. Kí ức đó có thể toàn những màu hồng của tiếng cười, của hạnh phúc, của niềm vui và kí ức đó có thể toàn những màu đen của nước mắt, của đau khổ, của bất hạnh…Và kí ức đó nó sẽ không bao giờ mất hoặc có thể tẩy xóa được…

Tôi chọn con đường tu trì, tôi cũng đã trải qua hành trình tĩnh tâm để tìm kiếm bản thân mình. Nhưng dường như tôi không thấy có một chút đau khổ nào cả. Tôi thấy mình thật hạnh phúc và tôi đã vào dòng…

Nhưng…tôi không biết tại sao tôi rất khó chịu với một chị trong dòng, thậm chí là ghét chị ấy. Ngay cả cái lần gặp đầu tiên con cũng không có một chút cảm tình nào với chị cả. Mọi hành động, lời nói, việc làm của chị dù tốt, dù xấu con vẫn cho là xấu. Con luôn tỏ ra là mình hơn chị và luôn muốn thắng chị, con cũng chẳng thích nói chuyện với chị dù chỉ là một chút, ấy vậy mà con phải đi học chung với chị hơn 2 năm rồi. Khi nào chị thi điểm cao hơn là con ghét lắm, con bực bội và khó chịu lắm, con luôn quan sát chị tất cả mọi chi tiết mà con cũng không hiểu tại sao lại để ý đến chị như thế nữa.

Con không hiểu một chút nào hết, con đang nói chuyện vui vẻ mà chị xen vào là con rất khó chịu.

Sau 3 ngày được cha Linh hướng tĩnh tâm cho Nhà dòng và nhờ ơn Chúa con mới biết được tại sao con lại ghét chị như thế. Vì…Chị ấy giống với chị gái của con –  Người mà con chưa bao giờ có cảm giác là chị của con, chưa bao giờ con cảm nhận được một chút tình yêu thương mà chị dành cho con. Con cũng không hiểu tại sao con lại bị chị hắt hủi và ghét đến thế. Con không nhớ những chuyện từ lớp 6 trở xuống chị con đã đối xử với con như thế nào, con chỉ nhớ được là chị luôn hắt hủi và mắng nhiếc con thậm tệ thôi.

Con nhớ hồi con mới lên lớp 6,  gia đình nghèo không có hai xe đạp để đi nên con phải đi chung xe với chị, chị rất ghét con và không muốn đi chung xe với con. Có lần chị được các bạn cho mấy quả sung, con hí hửng vì sẽ được ăn nhưng nào ngờ đâu chị ghét con nên chị không cho con ăn, chị chỉ cho các em khác ăn. Con buồn lắm, ngồi đó nhìn chị con với các em ăn con vừa buồn, vừa bực tức, lúc đó con rất muốn khóc nhưng khóc thì lại xấu hổ lắm. Có lần  khi chị em đang ngồi chơi chung với nhau trên cái dong chị nói câu gì đó mà con nói lại, chị sẵn chân đạp một phát trúng ngực khiến con té xuống nhà và con đã giả vờ ngất đi. Chị không thấy con ngồi dậy nên hốt hoảng lắm, tưởng con ngất chị vội bế con lên vừa sợ vừa kêu “Em ơi! em ơi!”. Lúc đó, con cũng giỏi đóng kịch thật làm cho chị con hết hồn hết vía. Con cũng hay cãi lại lời chị, bướng bỉnh và đánh nhau với chị, không hay vâng lời chị nên khiến chị càng ghét con thêm. Bố mẹ cũng luôn nói hai chị em con như chó với mèo thôi.

Con luôn bị chị mắng nhiếc và chị cũng chẳng bao giờ lo cho con điều gì cả. Đến lúc con học lớp 10 rồi khi đó con cũng khôn hơn nên con không còn cãi lại lời chị nữa. Nhưng trái lại con luôn phải kìm nén sự ấm ức, sự đau đớn mà chị đã gây ra cho con, con không dám khóc ngay trước mặt chị mà chỉ khi ngồi một mình con mới khóc thôi. Hè năm lớp 10 con làm mướn cho một gia đình ở Vinh, chị con thì không làm cho gia đình đó nhưng lại ở chung với gia đình ấy, vì chị con đã từng làm ở đây nên họ cho ở trọ mà không lấy tiền, chỉ cần Chủ Nhật không đi làm thì ở nhà phụ việc nhà cho họ thôi. Ngài biết không, ở đây suốt ngày bị chị càm ràm, mắng nhiếc. Con rất nhớ gia đình vì lần đầu tiên xa nhà, một phần con toàn bị chửi, ngay cả mỗi lần con muốn mượn điện thoại của chị để nhắn tin gọi điện cho bạn con cũng thấy rất khó khăn. Con cứ có cảm giác như chị không phải là chị của con, con buồn lắm. Chị con là một con người rất nóng tính lại là chị cả nữa nên chị mang trong mình cái dòng máu thống trị người khác, luôn luôn cho mình đúng và người khác phải nghe lời. Cũng chỉ vì chị đánh nhau với con của bà chủ mà con phải nghỉ việc. Chị không đồng cảm với con được một chút nào hết nên con rất buồn.

Khi con vào Sài Gòn sống chung với chị, chị luôn cho mình cái quyền thống trị người khác nên cứ mắng người này hết người kia ngay cả chồng chị cũng thống trị nốt. Con ở chung với chị mà chỉ muốn chuyển ra ngoài ở thôi. Con nhớ lần đó trong phòng có bốn người: con, chị, anh rể và chị Phúc con bác, bốn người mới ăn cơm xong không biết câu chuyện bắt đầu từ đâu chị chỉ trích con, lúc đó con không chịu được nên nói lại một câu và chị đến lấy chân dẫm lên đầu khiến con phải cúi đầu xuống đất. Con tủi nhục lắm, xấu hổ lắm, con không đau đớn thể xác nhưng con đau đớn tâm hồn. Tại sao chị còn có thể hành động như vậy được chứ, chưa bao giờ mẹ con dám lấy chân mà dẫm lên đầu con, con vừa ấm ức vừa buột miệng nói: ”Chị em gái với nhau nhiều lúc em muốn chia sẻ những cảm xúc đầu đời của một đứa con gái, muốn hỏi ý kiến của chị nhưng chưa được một lần nào hết, 19 năm làm em gái của chị mà sao em không được cái cảm giác ấy?”.  Chị đã trả lời: “Mi là ai mà tao cần phải chia sẻ với mi”. Từng chữ, từng chữ một đi vào trái tim con, con là ai ư? con không phải là em của chị hay sao. Mỗi lần xem tivi con thấy chị em gái họ tâm sự tỉ tê với nhau mà con thèm khát lắm, con mong sao mình có thể có được cái cảm giác ấy, nhưng rồi hy vọng bao nhiêu con càng đau bấy nhiêu.

Lúc con mới vào Sài Gòn, con cùng với chị đi gặp cha Sơn để nhờ cha chúc lành cho đứa con của chị. Quãng đường từ phòng trọ tới nhà thờ đó rất xa, trời thì nóng nực, chúng con lại không biết đường, xe máy thì không có nên cũng đành chịu phải đi xe buýt. Tới nhà thờ bao nhiêu sự bực nhọc vì nóng bức, vì con khóc chị chỉ biết trút trên đầu con, hắt hủi con. Con đi mua cơm thì chị bảo: “Mi đi mua cơm cho chó ăn hay sao mà không xin đũa với thìa”. Lúc đó, con đau lắm, con buồn lắm, con chỉ biết khóc trong ngậm ngùi, khóc trong kìm nén không thể ra tiếng vì sợ chị nghe thấy. Con cũng không ăn nổi miếng cơm ấy, con không dám mua cơm cho con vì lúc đó con mới vào con không có tiền nên con chỉ mua phần cơm cho chị 20 ngàn, còn phần bánh cho con chỉ 5 ngàn mà thôi…

Bây giờ con HẬN chị lắm, con GHÉT chị lắm. Cả một quá khứ trỗi dậy trong con. Ừ! Ghét chị nên con ghét luôn cả con của chị. Con biết nó không có tội tình gì cả, Chúa Thánh Thần ơi! giúp con với, hãy giúp con có đủ sức mạnh, có đủ can đảm, có đủ lòng quảng đại để tha thứ cho những hành động và lời nói thâm độc của chị con, để con có thể thông cảm và yêu thương chị con hơn.

Chúa Thánh Thần yêu mến yêu ơi! Xin cho con đủ can đảm để đối diện với sự thật phũ phàng này. Con không hiểu tại sao từ lúc cháu con chào đời con chả có chút cảm tình gì với nó cả, thậm chí nhiều lúc con còn hắt hủi nó nữa. Nhưng với những đứa trẻ khác thì con lại rất thích và chơi đùa với chúng con. Giờ con cũng phần nào hiểu được rồi, con xin lỗi Chúa, xin lỗi cháu vì con đã ghét mẹ nó mà ghét luôn cả nó. Con phải làm gì để bù lại cho nó đây Ngài, một đứa bé vô tội phải không?….

Nữ tu dòng Hài Nhi Giêsu

Svconggiao.net

Bình luận
error: Content is protected !!