Icon Collap
...
Trang chủ / Bài thuốc trị bệnh tà dâm – Phần 1

Bài thuốc trị bệnh tà dâm – Phần 1

Nguyện chúc Cha Hằng Hữu vui sướng vì có thêm nhiều tâm hồn chạy đến với lòng thương xót của Cha. Con xin dâng công việc nhỏ bé của con đây cho Cha và Mẹ, xin Cha và Mẹ thương cứu rỗi các linh hồn.

“Tôi được phép làm mọi sự”; nhưng không phải mọi sự đều có ích. “Tôi được phép làm mọi sự”; nhưng tôi sẽ không để sự gì làm chủ được tôi. Thức ăn dành cho bụng, và bụng dành cho thức ăn. Thiên Chúa sẽ huỷ diệt cả cái này lẫn cái kia. Nhưng thân xác con người không phải để gian dâm, mà để phụng sự Chúa, vì Chúa làm chủ thân xác. Thiên Chúa đã làm cho Chúa Ki-tô sống lại; chính Người cũng sẽ dùng quyền năng của mình mà làm cho chúng ta sống lại. Nào anh em chẳng biết rằng thân xác anh em là phần thân thể của Đức Ki- tô sao? Tôi lại lấy phần thân thể của Đức Ki-tô mà làm phần thân thể của người kỹ nữ sao? Không đời nào! Anh em chẳng biết rằng ăn ở với người kỹ nữ là nên một thân xác với người ấy sao? Thật thế, có lời chép rằng cả hai sẽ thành một xương một thịt. Ai đã kết hợp với Chúa, thì nên một tinh thần với Người.

Anh em hãy tránh xa tội gian dâm. Mọi tội người ta phạm đều ở ngoài thân xác mình, còn kẻ gian dâm thì phạm đến chính thân xác mình.

Hay anh em lại chẳng biết rằng thân xác anh em là Đền Thờ của Thánh Thần sao? Mà Thánh Thần đang ngự trong anh em là Thánh Thần chính Thiên Chúa đã ban cho anh em. Như thế, anh em đâu còn thuộc về mình nữa, vì Thiên Chúa đã trả giá đắt mà chuộc lấy anh em. Vậy anh em hãy tôn vinh Thiên Chúa nơi thân xác anh em.” (1Cr 6,12-20).

Con kính dâng linh hồn nhỏ này cho Thánh Tâm Thương Xót Vô Biên Chúa Ba Ngôi. Xin Cha thương ban sức mạnh thần khí cho linh hồn cháu đây, đủ sức chiến đấu cùng xác thịt và Các Anh. Chúng con cảm tạ và tôn vinh tình yêu rất thánh của Thánh Tâm Cha. Amen.

…… 

Cháu nhỏ yêu thương!

Như cháu đã trình bày tình trạng tâm linh mình, bác nghĩ đó là tình trạng bình thường nhưng lại hết sức tội lỗi của tuổi thanh niên trong thế giới hiện nay. Từ việc phạm tội hay sự lo sợ bất an trong nội tâm cháu, đều do cháu hiểu biết quá ít về Thiên Chúa, về chính mình. Hiểu biết về Thiên Chúa cũng có nghĩa là hiểu biết về đạo lý của Người, vì Chúa là Chân Lý. Từ lý do này đời sống đạo của cháu không thể sâu sắc, không kín múc được sức mạnh từ Thiên Chúa.

Bây giờ, cháu muốn thoát ra khỏi tình trạng của cháu hiện nay, chúng ta phải thực hiện từng bước một, và điều này rất cần đến thời gian. Chúng ta không thể nóng vội, vì vị thầy muôn thế hệ Khổng Tử nói cần đến cả “trăm năm để trồng người”. Còn vị Thầy là Thần Chân Lý, là Thần Khí sự thật đã được Chúa Giê-su Ki-tô sai đến thế gian, dạy cho con người phải sống như thế nào mới được vào trong cõi hạnh phúc vĩnh hằng. Điều này, qua bút tích của thánh Phao-lô tông đồ đã được bác trích dẫn ở trên.

Có một điều bác rất mừng cho cháu, đó là cháu dám nhìn nhận sự thật. Nhận biết mình tội lỗi, xấu xa, nhận ra mình đang trên đà đánh mất chính bản thân mình. Và còn có khao khát muốn được thoát ra khỏi tình trạng nguy hiểm này. Đây là số vốn quý giá còn lại ít ỏi nơi cháu, chút ân sủng tạo ra ánh sáng niềm tin soi rọi lên tâm linh cháu, để cháu có thể nhận ra con người thật của mình. Nếu cháu không hết sức quyết tâm mau chóng thoát ra khỏi tội tà dâm, sẽ dẫn tới tình trạng bị chai lì trong tội. Khi đó, linh hồn cháu sẽ giống như người bị mắc bệnh ung thư vào giai đoạn cuối cùng, sẽ vô cùng khó chữa. Tạ ơn Chúa đã cho cháu biết mình có bệnh.

Bây giờ bác kê cho cháu hai đơn thuốc tâm linh: một uống trị gần, một uống phòng trị từ xa. Phương thuốc này bác đã dùng cho nhiều linh hồn và đều có kết quả tốt, rất mong nó cũng hiệu quả với cháu.

Trị gần: Hằng ngày cháu phải giữ tâm trí suy gẫm về tứ chung, về con

người của cháu. Nên hãm mình, chay tịnh…

–   Tứ chung: là chết, phán xét, thiên đàng và hỏa ngục.

Con người: sự mong manh ngắn ngủi của đời người, cái hư ảo của xác thịt, sự giả trá của những khoái lạc mau qua. Đối lại, sự cao đẹp của một tâm hồn thánh thiện, hạnh phúc và vinh quang vĩnh hằng cho một con người sống trong sạch và công chính, niềm vui sướng và hoan lạc thiên thu…

–   Tránh bớt các thức ăn đồ uống có chất kích thích, hãm mình và chay tịnh cũng giúp cháu thêm sức mạnh chiến thắng dục tính.

Trị xa: Học biết đạo lý của Chúa Ki-tô Giê-su và liên lỉ cầu nguyện.

Trong sách Gương Phúc có nói “Không có khoa học nào bằng khoa học Thiên Chúa, không có môn học nào bằng học biết Chúa Giê-su Ki-tô.” Nhờ học biết về Chúa nhiều, cháu mới có đức tin mạnh hơn, mới kín múc được sức mạnh từ Chúa để chiến thắng bản thân mình. Không biết Ngài, cháu cũng không thể yêu mến ngài, không yêu mến Ngài làm sao cháu có thể trung thành giữ lề luật của Ngài cho được!

Về cầu nguyện, bác sẽ gởi kèm cho cháu bài viết nói riêng về cầu nguyện. Bây giờ chúng ta đi vào chi tiết các cách trị liệu.

Trị gần:

–   Chết:

Trong ngày sống cháu năng suy nghĩ về cái chết:

Cháu nghĩ xem cháu chắc mình sẽ sống được bao lâu? Cháu có dám chắc chắn mình sẽ sống bao nhiêu năm, bao nhiêu tháng, bao nhiêu ngày, hay bao nhiêu giờ không? Nhìn lại dòng chảy nhân sinh cháu sẽ thấy cái chết đến thật bất ngờ với bất cứ ai. Cảm nhận được nó, cháu sẽ hiểu đời người quá ngắn ngủi, rất mau qua và có thể sẽ qua đi trong lúc mình chẳng chuẩn bị được gì. Dù sống là từng ngày bước dần về huyệt mộ, nhưng có mấy ai để ý tới điều nầy.

Sớm hơn tuổi của cháu bây giờ, một ngày nọ, bác đứng trong nghĩa trang lúc hoàng hôn, nhìn ngắm từng mộ bia với đủ các ngày tháng ra đi. Mà chợt nhận ra kiếp người thật chóng vánh trôi mau, không khác nào chiếc lá thu rơi rụng một chiều. Tâm linh bác ngỡ ngàng thấy từng ngày đời mình là một bước chân đi tới trước cửa mồ. Quả thật, sống là để sửa soạn cho cái chết!

Sau cái chết thân xác cháu sẽ từng bước như thế nào? Linh hồn rời khỏi xác, thân xác cháu sẽ dần đi vào sự phân hủy và thối rữa. Kiến bò trên mắt, trong mũi miệng, bụng vỡ ra, ruột đổ, giòi bọ rúc rỉa khắp châu thân. Lúc đó, thân xác mà cháu tìm khoái cảm ở nó, còn có thể mang lại gì cho cháu? Chỉ mấy ngày sau thôi, trước mắt người đời cháu chỉ còn là một thi thể quá thối, không ai dám lại gần, dù là người rất thương yêu cháu; không còn ai thích thú hoặc yêu chiều nó nữa. Lúc đó, dù chính cháu chứng kiến cũng phải kinh sợ thân xác của cháu. Không bao lâu sau, thân xác của cháu chỉ còn một nắm xương trắng, một vốc tro tàn của người thiên cổ.

Mỗi khi nằm xuống ngủ, cháu hãy lập tức tưởng nghĩ mình đang chết hay đã chết. Trên đầu giường cháu nên thắp nến, có cả bản ghi tên thánh cầu cho linh hồn cháu, nếu được treo cả cờ tang giống hệt cháu đã chết. Rồi cháu nhìn ngắm nó, tiễn biệt chính mình vào cõi chết. Cháu hình dung những người thương yêu cháu, đến vĩnh biệt lần cuối cùng và cầu nguyện cho cháu. Cháu nghĩ họ và cháu rất yêu thương nhau, nhưng đều không thể giữ lại nhau, níu kéo cho mấy cũng đành buông xuôi trả về đất một kiếp người… Rồi cháu sẽ cảm nhận ra mọi thứ chỉ là hư vô, con người mình cũng thật hư vô. Cái xác thịt mà cháu nâng niu tìm khoái lạc mau qua, thật đáng kinh tởm. Bỗng chốc mọi thứ khoái lạc tội lỗi đổ ngược về, lập thành bản án thật khủng khiếp cho chính mình. Nó xâu xé linh hồn cháu trong nỗi đớn đau bất tận…

–   Phán xét:

Lúc đó linh hồn cháu sẽ ra sao trước viễn cảnh đời đời? Trong tình trạng nhuốm đầy tội lỗi, nó trở nên thật xấu xa, đen đủi, mang đậm sắc màu của quỷ, một thứ mà bây giờ chỉ nhắc tới thôi cháu đã sợ đến rùng mình. Chính những tên quỷ dâm dục cám dỗ cháu phạm tội, nó gặp cháu ở tòa phán xét, khoái trá mở cái miệng thối không có môi, cười khinh bỉ. Nhe hàm răng nhọn đầy uế khí chữi vào mặt cháu, tố tội cháu từng chỗ, từng lúc, đúng vào giờ nào cháu đã phạm tội

vì kẻ tố cáo anh em của ta, ngày đêm tố cáo họ trước toà Thiên Chúa” (Kh 12,10).

Khi linh hồn cháu đã rời khỏi xác, ánh sáng Thiên Chúa sẽ bao phủ cháu, mọi tội lỗi dù nhỏ nhất của cháu trong đời đều thấy rõ. Cuốn phim tội lỗi đời mình, tất cả diễn ra nhanh như chớp cuộc phán xét cuối cùng, dành cho linh hồn cháu trong tâm trí mình. Cháu sẽ tự thấy mình xứng đáng phải đền tội ở đâu: đại luyện ngục hay hỏa ngục. Vì cho dù cháu có đi xưng tội và ăn năn tội, thì cũng phải vào trong đại luyện ngục. Bởi đã cố tình xúc phạm đến Thiên Chúa, phá hủy đền thờ của Chúa Thánh Thần là thân xác cháu. Cháu phải đến nơi dành cho các linh hồn phạm vào tội trọng, ngọn lửa do tội tà dâm của cháu tạo ra sẽ thiêu đốt lại linh hồn cháu. Ngọn lửa ấy nóng gấp bội lần lửa tự nhiên, bây giờ cháu chỉ cần đốt một cây nến và đặt thử bàn tay cháu lên ngọn lửa, chỉ một giây thôi, cháu sẽ có trải nghiệm phần nào cái nóng khủng khiếp của đại luyện ngục. Nơi mà ngọn lửa siêu nhiên sẽ thiêu đốt toàn thân thể của linh hồn cháu rất nhiều năm tháng.

–   Luyện ngục:

Đại luyện ngục là nơi cháu phải chịu nóng, chịu đau đớn, khổ sở ngang bằng với hỏa ngục, chỉ khác nhau là còn có hy vọng được có ngày ân xá. Ở đại luyện ngục, cháu không được thông công với Hội Thánh, không được nhận Thánh lễ cầu cho cháu, không được nhận lời cầu nguyện của người thân một thời gian. Thời gian ở đại luyện ngục dài hay ngắn chỉ có Chúa biết, nó tùy thuộc vào tính chất tội của linh hồn đã phạm… (Bác đã từng được nghe các linh hồn kêu xin thảm thiết, than khóc van nài bác cứu họ, khi phải vào chốn này.) Vào đó rồi, cháu phải tự đền trả đến khi nào cân xứng với tội lỗi mình, hay được Lòng Thương Xót Vô Biên của Thánh Tâm Thiên Chúa Ba Ngôi ân xá. Sau khi được ra khỏi đại luyện ngục, cháu sẽ được đưa đến trung luyện ngục là nơi có mức lửa nhẹ hơn, ít khổ sở hơn, và được thông công cùng Hội Thánh. Nhưng đó cũng là những ngày tháng vô cùng khổ sở, đau đớn khôn tả, khổ sầu khủng khiếp… (Rất nhiều linh hồn ở đây cũng đã cầu cứu bác, xin bác cầu nguyện cho họ.)

Thời gian ở đây lâu hay mau tùy thuộc vào ý thức đền tội, và công nghiệp trên nhân gian nhường cho cháu, hay lời cầu nguyện của những người yêu thương cháu. Điều này lại phụ thuộc khi còn sống cháu đã đối xử với họ thế nào, cháu yêu thương tha nhân hay làm khổ họ, sống bất công với họ. Nếu có vay nợ công bằng ở trần gian, thì công nghiệp và lời cầu nguyện dành cho cháu phải đem trả hết cho các linh hồn cháu đã mắc nợ, xong rồi mới đến lượt cháu được nhận. Cho nên ngày tháng ở trung luyện ngục dài lê thê, thật khiếp đảm.

Qua tiểu luyện ngục, nơi đây không còn lửa, nhưng trong bầu khí nóng rát trên đầu và dưới chân. Cháu phải đi rửa tội lỗi mình ở suối nước hằng sống, dòng suối nguồn ân sủng phát xuất từ giá máu của Chúa Giê-su Ki-tô. Khi đó, cháu phải sắp hàng cùng mọi người cháu quen biết để đi rửa, và rửa cho bằng hết, cho sạch mọi vết nhơ trên mặt mình. Vì trên mặt, mỗi lần cháu phạm tội sẽ khắc lên đó một vết lọ thiêng liêng. Cháu phạm tội lúc đứng, sẽ có một gạch đứng trên mặt cháu; phạm tội lúc ngồi, sẽ mang một vết chấm; phạm tội khi nằm, sẽ có một gạch nằm.

Mọi người ai cũng thấy cả, cháu sẽ rất xấu hổ, một sự đền trả tinh thần thật không thể nói được phải thê thảm đến thế nào. Nó nhục nhã giống như bây giờ cháu đang phạm tội tà dâm ngay trên đường phố, giữa chốn đông người vậy. Nếu đứng sắp hàng một năm dài để đến suối mà rửa, nhưng rửa vẫn chưa sạch, cháu phải sắp hàng quanh trở lại từ đầu. Cứ thế mà phơi bày mọi sự xấu xa của mình ra trước mặt bàng dân thiên hạ, trước những người từng khen ngợi hay tôn vinh cháu… Đây là lý do mà Chúa Giê-su đã dạy “Không có gì che giấu mà sẽ không bị lộ ra, không có gì bí mật mà người ta sẽ không biết. (Lc 12,2).

–    Họa Ngục:

Nói đến hỏa ngục thì cháu sẽ không bao giờ hình dung nổi, nó được chia ra rất nhiều tầng, nhiều khu vực, nhiều trạng thái, tùy theo giới răn và mức tội cháu phạm mà sẽ phải đền tội ở đâu.

Linh hồn vào hỏa ngục là linh hồn không còn biết ăn năn, quỷ tính đã khống chế họ hoàn toàn, họ chọn quay lưng vĩnh viễn với Thiên Chúa. Ở nơi đó chỉ có đau đớn khôn tả, khổ sở vô cùng, căm hận vô độ, tức tối không nguôi, ghét bỏ tột cùng, nguyền rủa, chửi bới, chối bỏ chính mình, chối bỏ tha nhân và Thiên Chúa, chìm ngập trong lò lửa thiêu đời đời. Họ đau đớn đến chết mãi mà không thể chết, vì linh hồn không bao giờ chết được.

“Còn thụ tạo từng được ban cho thông phần bản thể thiêng liêng của Thiên Chúa, không được ở với Người, dầu Người cho phép nó miên viễn tồn tại, cũng không được hiện hữu vĩnh hằng. Bởi vì những thụ tạo đó luôn muốn chối bỏ sự hiện hữu của chính mình và  của nhau, không muốn gần nhau nhưng lại phải tồn tại trong cảnh giày vò, tra tấn lẫn nhau. Và họ triền miên tự hủy chính mình bằng sự mâu thuẫn nội tại, đau đớn, đau khổ và sự căm hận, căm ghét bản thân đến cực độ, nhưng không thể không tồn tại trong tình trạng đó.

Tình trạng này được thánh Tê-rê-sa A-vi-la tả lại giống như linh hồn tự bức xé chính mình “Linh hồn  như  bị  bóp  nghẹt,  khắc  khoải kinh hoàng, và sầu khổ vô hạn, một thứ sầu khổ tuyệt vọng và cùng cực không thể diễn tả. Nói rằng nỗi đau ấy giống như linh hồn bị xé rời khỏi thân xác thì còn quá êm dịu, vì nói như thế có thể có nghĩa là một  người  nào  khác đoạt lấy sự sống của mình. Còn trong trường hợp này, chính linh hồn tự xé mình ra từng mảnh” (Thánh Tê-rê-sa A-vi-la. Tiểu Sử Tự Thuật C XXXII).

Diễn tả theo cách của con người, những thụ tạo như vậy càng lúc càng xa dần sự hiện hữu thiện hảo vĩnh hằng của Thiên Chúa. Họ tồn tại trong tối tăm khôn cùng, trong đêm đen vĩnh cửu, trong hận ghét khôn nguôi, bị giòi bọ rúc rỉa, rắn rết cắn xé, lạnh giá cực độ bên ngoài, trái lại bị thứ lửa thiêng thiêu đốt cơ hồ cháy rụi bản thể bên trong, tất cả giày vò liên lỉ cho nên khổ sở vô hạn, đau khổ vô cùng tận. Tình trạng này là cái chết vĩnh hằng mà không chết, tồn tại mà không hiện hữu. Cuối cùng phải dồn vào tồn tại trong đáy thẳm của hư vô đời đời, tồn tại cùng với nỗi tuyệt vọng và đau khổ khôn cùng, khiến cho hư vô lại tồn tại với kẻ dữ, mà không hề hiện hữu với người lành. Hỏa ngục là vậy đó.” (trích Thánh Tâm Thương Xót Vô Biên Chúa Ba Ngôi. Tập I. Trg 52)

–   Thiên Đàng:

Một linh hồn nhờ sự công chính thánh thiện, công nhiều hơn tội, hay được Thiên Chúa xót thương tha thứ mọi lỗi lầm và nâng nhấc cho hưởng hạnh phúc với Người. Hoặc sau khi đền trả xong lẽ công bằng trong luyện ngục, họ sẽ được vào hưởng hạnh phúc và vinh quang bất tận trong cõi vĩnh hằng.

Về tính chất siêu nhiên, luyện ngục, hỏa ngục và thiên đàng bao gồm tất cả các tính chất sau đây :

Một nơi chốn: giới hạn trong không gian tự nhiên và siêu nhiên nhất định;

Một thế giới: vô hình đối với tự nhiên, nhưng là một thực tại hiện hữu luôn song hành hiện hữu với cõi tự nhiên (trước ngày cánh chung);

Một cõi riêng biệt: dành cho thụ tạo có lý  trí, ý chí và tự do trong tình trạng nhất định không thể tự làm gì khác được;

Một trạng thái: đặc biệt nơi chính linh hồn, chiếm hữu và bao bọc toàn bộ linh hồn mà dù có di chuyển đến đâu họ cũng phải mang theo.

Cõi thiên đàng sống động và phong phú hơn thế giới tự nhiên, có nhiều thụ tạo hơn thế giới tự nhiên. Nhưng khác hơn về tính chất, ở thiên đàng mọi vật, mọi sự đều hoàn hảo đến tuyệt hảo. Linh hồn không đói, chẳng khát, không sầu phiền vướng bận… Trái lại chìm ngập trong sự vui thú, sung sướng, hạnh phúc đến trí tưởng tượng dù phong phú tới đâu cũng không thể hình dung trước được những hoan lạc say sưa thỏa lòng mà mình sẽ được tận hưởng tiếp theo những hạnh phúc đang có.

Trong thiên đàng, người được diễm phúc vào đó, họ được  tận  hưởng  mê  say  mọi khao khát của cõi lòng, thỏa thuê mọi ao ước của lý

trí, ý chí luôn đạt được điều tốt lành thánh thiện mình muốn có, thích thú với bao điều mới lạ không bao giờ chấm dứt. Hạnh phúc luôn thỏa ý, thỏa chí, mơn trớn ngọt ngào đến mê say phỉ tình.

Dù chỉ được ở trong tầng trời xứng hợp với công nghiệp họ đã tạo ra ở nhân gian đi nữa, thì linh hồn vẫn luôn thấy mình ngập lụt trong niềm hoan lạc thỏa thuê, ngây ngất miên trường. Trước khi vào thiên đàng, nơi ngưỡng cửa của tiểu luyện ngục, họ được xóa hết mọi ký ức buồn đau, tẩy trắng mọi vương vấn nhân gian, thanh tẩy mọi quyến luyến thụ tạo do những quan năng tự nhiên nơi con người sản sinh.

Do đó, khi bước vào thiên đàng, linh hồn đã thoát thai khỏi mọi trạng huống chốn nhân gian, để đi vào miền ánh sáng, thế giới siêu nhiên vĩnh hằng. Để rồi từ đó được hiện hữu trong khoan khoái, thanh thản, cảm thấy hạnh phúc khôn tả, khôn cùng. Bước chân  xuống  nước  nghe mát rượi mà chân không còn dính nước, có lăn người xuống đất, bụi cũng không bám được vào thân. Muốn đến đâu, ý nghĩ vừa xuất hiện qua trong đầu thì chân đã đứng ở nơi đó rồi. Thích nghe nhạc, lập tức được đắm hồn trong thế giới âm thanh nhã nhạc cung đình tuyệt diệu cõi vô biên…

Lúc nào cũng có những lễ hội cao sang và trang trọng với muôn vẻ, muôn sắc, dập dìu niềm phấn khởi, phấn khích vì hạnh phúc. Một Thánh Lễ huy hoàng, rạng ngời ánh vinh quang thiên giới, luôn cử hành cho muôn thụ tạo chiêm ngưỡng dung nhan Đấng Hóa Công. Thiên Chúa Ba Ngôi uy nghi mầu nhiệm mà thân thiết, thân mật, nồng nàn yêu thương con hơn muôn vạn lần  những người cha tuyệt hảo nhất thế gian. Tình yêu của Ngài thẩm thấu mọi tâm can, chan chứa nguồn thánh ân kỳ diệu, đổ dạt dào lên tất cả thụ tạo sự sáng khôn cùng, vô tận.

Linh hồn lượn bay trong ánh sáng bản thể Thiên Chúa, miên miên chìm đắm trong sự tôn thờ hỷ hoan bất tận. Dìm bản thể mình vào sự thiêng thánh chốn trời cao, ngập lút sướng vui khôn xiết. Các thuộc tính thiện hảo vô song và bất tận của Thiên Chúa chiếm hữu linh hồn, cho nó chìm ngập trong hoan lạc vô cùng tận. Nó vinh quang đối mặt với những kẻ từng hạ nhục bỉ khinh mình, sáng ngời dung mạo quang huy trước muôn thụ tạo không được phúc phận Chúa nhận làm con trong giá máu của Chiên Thiên Chúa – Chúa Giê-su Ki-tô.

Kể cả vua chúa ở chốn nhân gian không được lãnh nhận phép rửa tội của Chúa Cứu Thế, gặp các hoàng tử, công chúa của Thiên Chúa, lúc đó cũng phải cung kính bái chào. Linh hồn người tín hữu Công giáo hiển ngự vinh sáng chốn thiên đình, trên muôn thụ tạo. Tình yêu thương và vinh quang của Chúa Ba Ngôi và Mẹ Thiên Chúa – Nữ Vương Thiên Đàng bao phủ họ vĩnh hằng.

Linh hồn hưởng vinh phúc, vinh dự, hỷ hoan, vui sướng thỏa tình như thế miên viễn thiên thu. Đó là hưởng phúc thiên đàng.

*

Phải nói rằng, bác chỉ mới nói được một tí xíu về thiên đàng, vì không có thụ tạo nào có thể biết hết về thiên đàng dù đã được ở trong đó. Và cũng không có ngôn ngữ nào diễn tả được hết những gì thuộc về thiên đàng.

Khi lý trí cháu đối mặt với những thực tế về con người hư ảo và thực tại vĩnh hằng liên lỉ, xác thịt sẽ yếu đi, không cuồng loạn ham thích khoái cảm nữa. Do đó, một khi cháu quyết tâm chiến đấu, sẽ dễ dàng thắng nó.

Tình Yêu Hoa Cỏ 

Nguồn: thsedessapientiae.net

(Trung tâm Thần học Sedes Sapientiae)

Bình luận
error: Content is protected !!