Icon Collap
...
Trang chủ / THƯ GỬI MẸ!

THƯ GỬI MẸ!

Kính thưa Mẹ!

Mặc dù con chưa biết mẹ là ai, vì con chưa một lần được nhìn thấy mặt mẹ! Nhưng con vẫn gọi người đã cưu mang con trong dạ một thời, là mẹ. Bởi cho dù là con vật, nó cũng có mẹ, có con! Nhưng từ xưa đến nay, không có con vật nào quyết định giết con, không cho nó được chào đời. Còn mẹ, mẹ đã cưu mang con 7-8 tháng mà còn quyết định mướn người giết con.

Từ khi biết mẹ toan tính phá thai, khi đó con được khoảng 3-4 tháng. Biết mình sắp bị giết, con lo sợ lắm, con đau buồn lắm, luôn khóc than cho số phận suốt mấy tháng trời! Con muốn gào thét thật lớn, van xin thật to: “Mẹ ơi! Mẹ nỡ lòng nào giết con, đứa con bé bỏng đang lớn dần trong dạ mẹ. Đứa con có trái tim cùng nhịp đập với trái tim mẹ! Máu mẹ đang chảy vào cơ thể con để nuôi con sống! Sao mẹ lại định giết con? Mẹ đừng giết con tội nghiệp! Con tội tình gì mẹ ơi! Con chắp hai tay, lạy mẹ trăm ngàn lạy, xin mẹ để cho con được sinh ra, được sống, được làm người. Con quyết suốt đời yêu thương và đáp đền ơn mẹ!”

Nhưng làm sao con nói được! Con vô phương, yếu ớt, bất lực, lo sợ từng ngày, từng phút… cho đến ngày Tết trẻ con được vui chơi dưới ánh trăng rằm, thì mẹ quyết định mang con đến “Lò sát Thai nhi”!

Thế là hết! Người ta giết con trong dạ mẹ – một cách lạ lùng. Không chút xót xa! Không tí thương tiếc! Như một “đò tể” lành nghề – chuyện giết thai nhi như giết súc vật.

Xong việc, họ khoan khoái nhận tiền công, như người làm thuê giết mổ heo, chó, gà, trâu, bò,..

Ôi! Đối với con vật, có đôi lúc người ta còn động lòng trắc ẩn khi đã nuôi chúng lâu ngày. Còn con, là con người, sao không được như thế. Mạng sống của con không bằng mạng sống của con vật ư?

Con đã chết rồi, không còn cảm giác gì. Nhưng, chắc lúc đó mẹ đau đớn khủng khiếp lắm? Chắc mẹ oằn người lên, hai tay níu chặt vào mép bàn sinh, rên rỉ, mặt mẹ tím tái, hai dòng lệ trào tuôn, thân thể mẹ ướt sũng mồ hôi và cả máu nữa. Làm sao mẹ quên được cái giờ phút hãi hùng ấy, mặc dù đến nay đã 3 năm rồi?

Mẹ ơi! Nếu mẹ không hủy hoại con thì năm nay – Trung thu này – con tròn 3 tuổi. Chắc con cũng được mặc quần áo mới, có mũ giầy mới, tay xách đèn ông sao đẹp, đi xem múa lân với bạn bè, lại còn được ăn bánh trung thu nữa. Con còn hát cho mẹ nghe: “Cháu lên ba…cháu đi mẫu giáo…” Khi con tung tăng nhảy chân sáo, nắm tay mẹ dắt con đến trường. Nhưng điều ấy sẽ không còn bao giờ xảy ra nữa. Vì mẹ đã giết chết con rồi! Mẹ ơi!

Mẹ biết không? Có rất nhiều người đã xúc động, đã không sao giữ cho lệ khỏi trào tuôn khi nhìn ảnh con: mình không mảnh vải, nằm trần trụi trên tờ giấy báo, như đưa 2 bàn tay nhỏ xíu chới với níu mấy ngón tay của “một người” mà con được biết, đó là bàn tay của một “linh mục” có lòng từ tâm, chuyên lo xây mộ cho các thai nhi bị giết, như van xin: “Hãy thương con, cho con một tấm mộ, nhỏ thôi! Xin đừng để thân xác co lạnh léo, bị phơi nắng dầm mưa, bị làm mồi cho mèo tha, chó xé tội nghiệp!” Con bị chết tức tưởi lắm người ơi!…

Mẹ ơi! Không biết 3 năm qua, mẹ còn giết thêm đứa con nào của con nữa không? Con nghe nói có những bà mẹ đã hủy hoại liên tiếp đến 3,4 đứa con mình mà không thương tiếc, không ân hận, xót xa, bởi đã quá quen với việc ác này rồi.

Mẹ biết không, thân xác non nớt của chúng con tuy đã tan nát hết rồi! Nhưng phần “linh hồn” của chúng con, ai hủy diệt được.? Con người đâu chỉ có thân xác vật chất mà thôi, như con chó, con bò chết là hết. Nếu chết là hết, sao người ta sợ chết và sợ người chết hả mẹ? Sao đứng gần xác con chó, con bò chết chẳng ai sợ gì cả? Chắc bởi con người còn có cái “phần không chết”? Và người ta sợ cái “phần linh hồn không chết” đó mẹ ơi! Nếu không, tại sao mỗi năm, mẹ và người ta tổ chức lễ giỗ cho ông bà đã mất, còn đi thăm viếng nghĩa trang?

Một lần nữa, con xin lặp lại với mẹ: “chết không phải là hết”. Cho nên một ngày nào đó chúng con sẽ gặp lại những người đã giết hại chúng con một cách tàn nhẫn, vô nhân đạo và vô lý đó.

Giết người vô tội – mà kẻ bị giết như chúng con không nói được tiếng van xin hay phản đối, không có một phương tiện nào để tự vệ, không được luật pháp chở che –  là một loại tội ác “Trời không dung Đất không tha”. Cho dù những kẻ đó không thừa nhận có Chúa, cũng không sao tránh khỏi “luật nhân quả” và luật Chúa rất công minh đâu.

Vậy tại sao, tại sao mẹ lại chủ trương cướp mất cái quyền sống mà Thiên Chúa đã ban cho con?

Mẹ ơi! Con không biết vì lý do nào mẹ đã phải hủy diệt con? Bị cha con bỏ rơi ? Bị gia đình xua đuổi ? Vì không đủ ăn ? Vì sợ mất chức quyền, mất ghế, mất việc ? Sợ mất danh thơm tiếng tốt, Sợ mất tiêu chuẩn để được hưởng quyền lợi ?

Hôm nay, nhân ngày giỗ 3 năm của con, con thương nhớ mẹ quá nên viết thư này gửi mẹ đây. Không biết giờ này mẹ con đang ở đâu ? Mẹ có được cha nhìn nhận, yêu thương ? Có được gia đình tha thứ ? Có kiếm được nhiều tiền ? Có được mạnh khỏe ? Có được ấm no hạnh phúc, có được danh thơm tiếng tốt, được chức quyền địa vị …vì việc mẹ đã hủy bỏ con không ? Hay vẫn bị cha con bỏ rơi, bị gia đình từ chối, bệnh tật khổ đau, vẫn lầm than vất vả, vẫn cơ cực đói nghèo…và vô cùng ân hận, khổ đau ? Thế gì việc giết bỏ con đã đem lại điều gì, như mẹ mong muốn ?

Con thương mẹ quá ! Thương mẹ của con nhiều !

Mẹ ơi ! Thôi đưng khóc nữa ! Dù khóc cạn nước mắt, khóc suốt cả đời, mẹ cũng không làm con sống lại được nữa rồi !

Đứa con bất hạnh của mẹ

Bé Trung Thu Pkeiku

 

 

 

 

 

 

 

Bình luận
error: Content is protected !!