Icon Collap
...
Trang chủ / Viên Ngọc Quý Độc Nhất Vô Nhị

Viên Ngọc Quý Độc Nhất Vô Nhị

Sau những khoảng thời gian mệt mỏi vì công việc, vì căng thẳng trong làm bài, trong đời sống chung cũng như trong quá trình tìm kiếm Chúa và tìm hiểu bản thân, thì việc dừng lại để được nghỉ ngơi trong Chúa, được nghiệm lại bản thân thực sự là một điều vô cùng quý giá và ý nghĩa, đặc biệt là trong dịp đầu mùa vọng này, mùa mà chúng ta cùng nhau dọn mình để đón chờ Chúa đến. Trong buổi tĩnh tâm này, cha linh hướng cùng với Nhà tĩnh tâm đã cùng nhau chia sẻ và đi tìm “viên ngọc quý” của mỗi người. Trong hành trình sa mạc của cuộc đời, trong hành trình đi tìm Chúa, nhiều người đã rơi vào tình trạng mệt mỏi, căng thẳng chán chường vì không đạt được mục đích. Thiên Chúa là Đấng Tối Cao, để gặp được Người không phải là điều dễ dàng, để Chúa thực sự là viên ngọc quý của mình không phải là đơn giản. Nhiều người trong chúng ta cứ bảo rằng mình tin Chúa, mình đi tìm Chúa, nhưng thực sự mình đã tìm được Chúa thật chưa. Mình đã từ bỏ gia đình, cha mẹ, anh em, công ăn việc làm, từ bỏ hết tất cả mọi thứ để tìm kiếm kho báu của mình là Thiên Chúa, nhưng kì thực mình đã thực sự bước đi tìm Chúa chưa, chúng ta đã bắt tay vào việc hay chưa, hay là còn bận tâm đến những chuyện khác.

Nhiều khi chúng ta lầm tưởng, chúng ta vào đây sẽ gặp được Chúa rất đơn giản, nhưng kì thực là rất khó, hành trình dân Chúa suốt cả Cựu ước lẫn Tân ước, là hành trình mỗi ngày lên đường đi tìm Chúa, Chúa rất gần gũi, Chúa ở trong chúng ta nhưng Chúa vẫn có khoảng cách nhất định với ta. Vì thế mà Chúa mãi mãi là điểm hấp dẫn đối với chúng ta, Chúa mãi mãi là sự tươi đẹp của chúng ta, như Thánh Augustino nói: “Chúa mãi mãi là vẻ đẹp huy hoàng của con”. Cho nên nếu ai đó mà khẳng định mình tìm được Chúa rồi, mình đã giữ trọn được Chúa rồi, thì người đó cần phải xem xét lại. Càng đi tìm Chúa, càng thấy vẻ đẹp huy hoàng đó của Ngài càng chói ngời. Vì vậy điều đầu tiên chúng ta cần phải cần thận là: “Đừng ngộ nhận mình đã chiếm đoạt được Thiên Chúa, đã sở hữu, sở đạt được viên ngọc quý đó chính là Thiên Chúa”.

Trong hành trình đi tìm Chúa, rất nhiều người có những lúc Chúa cho được gần gũi với Ngài thật, có những lúc Chúa cho đầy ngọn lửa yêu mến Ngài, và thấy hạnh phúc tràn trề, và rồi cứ hỷ hoan trong niềm hoan hỷ đó. Cứ tưởng rằng chàng rễ cứ ở mãi trong tiệc cưới của mình. Nhưng không, bao lâu chàng rễ còn ở với mình thì không phải ăn chay, nhưng bao lâu chàng rễ đi rồi thì phải ăn chay. Trong hành trình bước đi theo Chúa, không phải Chúa không cho mình gặp. Chúa cho mình gặp, nhưng Chúa không cho mình chế ngự và cầm giữ Chúa cho riêng mình. Chúa cũng có tự do của mình, không ai có thể bắt buộc Ngài, cho nên Ngài đến rồi Ngài lại đi. Cũng có những người Chúa cho gặp Ngài, rồi cứ cho rằng mình đạo đức, thánh thiện, sốt sắng…, cứ nghĩ mình đã có được viên ngọc quý ấy trong tay rồi chứ, cho nên đâm ra chểnh mảng, thờ ơ, không cần bận tâm nữa, và khi đó ứng nghiệm câu nói: “có bao giờ đi tìm viên ngọc quý, để rồi khi đạt được lại vứt bỏ nó đi”. Chúng ta đi tu hay chúng ta lập gia đình, trong bất kì công việc hay lĩnh vực nào, trong bất cứ thời điểm nào, thì cùng đích của chúng ta vẫn là đi tìm Chúa. Nhiều khi chúng ta đi tìm mình mà cứ ngỡ đang đi tìm chúa, đi gặp mình mà cứ ngỡ đang đi gặp Chúa, cho nên chúng ta đã không nhận ra, không ý thức Thiên Chúa là viên ngọc quý của cuộc đời mình.

Khởi đầu mùa vọng, cũng là khởi đầu năm phụng vụ mới, chúng ta cùng nhau suy nghĩ về viên ngọc quý của cuộc đời mình. chúng ta cùng nhau tham vấn lại chính mình, xem mình đã đạt được chưa hay mình đã đạt được rồi nhưng lại vứt bỏ viên ngọc quý ấy? Hãy dành thời gian quý giá này, để ở bên Chúa và xin Người tỏ cho chúng ta biết, để ta trả lời cho chính mình và cho Chúa một câu trả lời đích đáng.

Nhìn lại ơn gọi thánh hiến của mỗi chúng ta. Đây là một ơn gọi đặc biệt, vì thế Chúa đòi hỏi cũng rất khắc nghiệt. Ngài mời gọi chúng ta cần phải dứt bỏ tất cả mà bước đi theo Ngài, để hiến dâng trọn vẹn cho Thiên Chúa. Ơn gọi thánh hiến như một viên ngọc quý, như một kho báu thực sự của chúng ta. Chúng ta đã vứt bỏ tình cảm gia đình, tình cảm lứa đôi, chúng ta đã vứt bỏ những ham muốn của cải, những lưu luyến của trần tục, để đáp lời mời gọi của Thiên Chúa, và ơn gọi ấy tỏa sáng trên cuộc đời của mỗi chúng ta, làm cho chúng ta thấy rõ như một giả thức định hiến trong cuộc đời mỗi người chúng ta. Vì thế khi mình đã xác định rõ ràng ơn gọi của mình, thì cần phải trân trọng vì đó là quà tặng mà Thiên Chúa dành cho ta. Còn nếu chúng ta không có khả năng nhận định được ơn gọi ấy, thì chúng cần phải dựa vào người hướng dẫn của mình, để thẩm định lại ơn gọi đó.

Tóm lại, dù bất kì trong ơn gọi nào, chúng ta cần phải xác tín và đặt Thiên Chúa làm viên ngọc quý của chúng ta, còn nếu gạt bỏ Thiên Chúa, để đi tìm một bờ vai cho mình nương tựa trong cuộc sống thoáng qua, rồi bờ vai ấy cũng mệt mỏi, rồi mối tình đó cũng phai dần, và cuối cùng không còn ai đi với mình đến hết cuộc đời này và mai sau nữa. 80 năm, 90 năm rồi cũng sẽ trôi qua, tất cả niềm vui của thế giới này rồi cũng sẽ qua đi, không có điều gì đi cùng chúng ta đến cuối cùng, ngoài trừ một mình Thiên Chúa. Hãy ý thức điều đó, để chúng ta suy nghĩ, dù ở góc độ nào, Thiên Chúa vẫn là viên ngọc quý vẫn là thuở ruộng có kho báu quý nhất mà chúng ta đã bán tất cả mà đi theo Người. Đồng thời Chúa nhắc nhở chúng ta đừng bao giờ ngộ nhận tôi đã sở hữu được Thiên Chúa, Nhưng ý thức rằng, Thiên Chúa dù gần gũi, dù có ở trong con thế nào, thì vẫn có một khoảng cách nhất định với con. Và cuộc đời con không gì khác hơn là một cuộc đi tìm Chúa trong từng giây, từng phút, trong từng khoảnh khắc của cuộc đời mình. Hành trình đi tìm Chúa là đích điểm của mỗi ngày sống của chúng ta, để chúng ta không cảm thấy nhàm chán, mệt mỏi, tự mãn và lãng phí thời gian của mình một cách vô ích. Nhờ đó, chúng ta thực hiện một cuộc sám hối để trở về với Chúa, là cùng đích của cuộc đời mình. Amen.

Svconggiao.net

 

 

Bình luận
error: Content is protected !!