Icon Collap
...
Trang chủ / “Thưa Thầy, có phải con không?”

“Thưa Thầy, có phải con không?”

Phải chăng có những khoảnh khắc trong cuộc đời chúng ta cũng từng là Giuđa kẻ nộp Chúa? Đó là điều mà Lời Chúa qua bài chia sẻ của Cha Gioan trong Thánh lễ lúc 19h00 ngày 16/04/2019 của Cộng đoàn sinh viên Công giáo Hưng Hóa chất vấn mỗi người chúng ta.

Nếu như việc Thiên Chúa đến làm người và ở với con người là một điều vượt quá trí tưởng tượng, vượt quá tư tưởng dự phóng của con người thì việc Thiên Chúa chấp nhận cái chết nhục nhã đau thương bởi tay loài người lại là cái việc khó hiểu, khó tưởng, khó suy, khó nghĩ cho con người. Cho nên cả hai điều, Thiên Chúa đã dùng cả một lịch sử để cho người ta dám tin vào những chuyện mà theo trí người đời không thể xảy ra. Việc các ngôn sứ tiên báo về Thiên Chúa sẽ nhập thể làm người nơi cung lòng một người phụ nữ trinh nguyên cả ngàn năm về trước, cũng như việc hôm nay ngôn sứ Isaia tuyên bố việc Con Thiên Chúa sẽ chịu bắt bớ, chịu khổ hình và bị đem đi giết như vậy trước cả 500 năm cũng chỉ mục đích nhằm cho người ta dám tin rằng Thiên Chúa đã chọn con đường như vậy, con đường trở thành người và con đường chấp nhận mọi đau khổ của con người để chết thay cho con người để đền tội thay cho con người. Nhờ đó con người được cứu và được trả lại phẩm giá làm con cái Thiên Chúa.

Tuy nhiên hai ngàn năm trước, cái chết của Chúa Giêsu cũng chưa thể làm cho con người tin được. Nhiều người Kitô hữu miệng thì nói Chúa Giêsu đã chết nhưng để sống theo gương của Chúa Giê su là chết đi cho thế gian, cho tội lỗi, xác thịt thì họ lại không thể chết được. Cho nên niềm tin vào sự chết của Chúa Giêsu hay được chúng ta cử hành cũng chỉ mang tính hình thức mà thôi.

Phải chăng chúng ta cũng là Giuđa kẻ nộp Chúa?

Hôm nay chúng ta thấy một hình ảnh rất dễ thương khi Chúa Giêsu nói với tất cả chúng ta “Trong này có kẻ nộp thầy”.

Chúng ta suy nghĩ, kẻ đó là ai? Mãi mãi là câu hỏi cho từng người chúng ta. Giuđa chỉ là một hình ảnh biểu trưng, còn trong những đồ đệ của Chúa, Chúa tiên báo sẽ có kẻ nộp Ngài, có kẻ bán đứng Ngài và có kẻ chối bỏ Ngài nhưng bên ngoài vẫn là môn đệ và là môn đệ thân tín của Chúa Giê su. Câu này làm cho mỗi người chúng ta suy nghĩ và nói với nhau: «Thưa thầy có phải con không ?»

Nộp Chúa theo cái nghĩa bán đứng cho người Do thái thì không. Nhưng nộp Chúa nghĩa là loại Chúa ra khỏi cuộc đời mình bằng cách sống trong tội, bằng cách sống một niềm tin không thật và phạm những trọng tội. Đó là những cách nộp Chúa.

Có phải con không ? Mỗi người chúng ta hãy hỏi câu hỏi đó với Chúa Giêsu.

Thứ ba, một hình ảnh đẹp khi Phêro bảo Gioan – người tựa vào ngực Chúa Giêsu hỏi xem ai. Chúa Giêsu không dấu nhưng đã tế nhị, chỉ người môn đệ yêu mới biết được kẻ nào. Và Chúa Giêsu nói với Gioan: «Thầy cầm miếng bánh trao cho ai thì đó là kẻ nộp Thầy». Cho nên những người yêu mến Chúa, tựa đầu vào ngực Chúa thì có khả năng được Chúa mặc khải, Chúa tỏ cho biết có những kẻ nộp Ngài. Những người đó có thể biết được không phải vì sức riêng nhưng là do Chúa Giêsu vì đáp lại tình yêu của họ dành cho Ngài mà Ngài đã bộc lộ cách tế nhị những kẻ sẽ nộp Ngài.

Trong những ngày cực thánh này, hãy để cho lời của Chúa Giê su chất vấn: hãy bắt chước các môn đệ và thưa với Chúa Giê su: Thưa thầy có phải con không ? Hãy tựa đầu vào Chúa Giê su để nghe được câu trả lời chính xác. Ai là kẻ nộp thấy để chúng ta thấy được cái tình trạng của mình mà ra khỏi cái tình trạng đó.

Cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu vẫn đang tiếp diễn nơi cuộc đời chúng ta nhưng ít ai nhận ra và đón nhân thập giá Chúa trên cuộc đời mình:

Phêrô hôm nay cũng vậy, một con người rất mạnh mẽ dám tuyên bố đi theo Thầy, hy sinh vì Thầy nhưng Chúa Giêsu nói : “Gà chưa gáy, con đã chối thầy 3 lần”. Chúng thấy: một anh tràng Phêrô Chúa gọi đi liền, nói gì hành động ngay, một con người mạnh mẽ can trường như vậy nhưng trong cuộc tử nạn của Chúa, đứng trước một tớ gái vẫn trối Chúa đến 3 lần. Chúng ta cũng vậy trong cuộc tử nạn của Chúa trên cuộc đời chúng ta. Chúng ta không chấp nhận, rất ít người chấp nhận mầu nhiệm tử nạn của Chúa trên cuộc đời mình. Chỉ cần có một chút bệnh tật, chỉ cần có một chút bị người ta coi thường, chỉ cần một chút bị thay đổi là rẫy nảy, không chấp nhận thập giá chối bỏ thập giá. Ngay cả hiện tượng đi xin khấn chỗ nọ chỗ kia cho thấy người ta không chấp nhận mầu nhiệm thập giá, người ta muốn Thiên Chúa phải làm theo ý của họ còn thập giá là cớ vấp phạm.

Cho nên đây cũng là lúc chúng ta suy nghĩ lại. Phêrô vấp ngã vì thập giá của Chúa Giêsu. Còn chúng ta vấp ngã vì Thập giá của Chúa Giêsu trong cuộc đời chúng ta. Vì chúng ta là những chi thể của Ngài, chúng ta phải mang lấy những gì còn sót lại trong cuộc khổ hình thương khó của Chúa nơi bản thân chúng ta. Cho nên chúng ta ý thức những đau khổ đó không phải của riêng chúng ta mà đau khổ đó là của Thầy Giêsu còn sót lại trên cuộc đời chúng ta. Và những đau khổ đó, Chúa muốn để như vậy để chúng ta cũng được đi trên con đường của Thầy mình. Và đau khổ đó không phải một mình mình ôm lấy nhưng có Chúa Giêsu cùng vác với chúng ta để chúng ta. Hiểu được điều đó, chúng ta sẽ không bị vấp ngã vì Thập giá mà Thập giá sẽ trở thành con đường giúp ta hoán cải, giúp ta trở về với Chúa, một Thiên Chúa của tình yêu, một Thiên Chúa dám hy sinh tất cả cho con người và vì ơn cứu rỗi của con người.

Xin cho mầu nhiệm Thập giá, mầu nhiệm của tình yêu lay tỉnh lương tâm mỗi người chúng ta, giúp chúng ta trở về với nguồn cội tình yêu của Thiên Chúa nơi Đức Giêsu Kitô trong mầu tử nạn thương khó của Ngài nơi chính thân hình của Ngài là mỗi người chúng ta.

Chúng ta vừa mới chúng kiến biến cố nhà thờ Paris Pháp – một ngôi nhà thờ cổ kính với tuổi thọ gần 2 thế kỉ vậy mà chỉ trong một tích tắc có thể bị cháy rụi. Nguyên nhân của vụ hỏa hoạn là do đâu ? Phải chăng một ngôi Thánh đường thanh thiêng lâu nay đã bị trần tục hóa, bị trở thành một địa điểm du lich, một niềm kiêu hãnh cho toàn thể nước Pháp. Nhà thờ cổ kính gần 2 thế kỉ mà chỉ trong một giây lát có thể trở thành tro bụi và con người chúng ta cũng vậy, cả một đời sống trong ân nghĩa cũng có thể chỉ trong một giây lát trở thành tro bụi. Nếu chúng ta không tỉnh thức trở về với Thiên Chúa thì chúng ta cũng sẽ như vậy thôi.

Xin Chúa chúng ta ý thức được điều Chúa nói với chúng ta hôm nay: « Trong này có kẻ nộp Thầy », để chúng ta tự vấn lương tâm mình và xin Chúa cho ta biết : « có phải chính con không? Nếu phải xin cho con trở về với Chúa ».

Lạy Chúa, xin giúp chúng con luôn biết duyệt xét lại lương tâm của mình mỗi ngày, biết tự chất vấn lương tâm của mình kẻo chúng con trở thành Giu đa mà lại nghĩ là mình vô tội. Xin giúp chúng con chấp nhận tất cả những gì xảy đến trong cuộc đời chúng con hầu hoàn tất những gì còn sót lại trong cuộc khổ nạn của Chúa.

 

 

svconggiao.net

 

Bình luận
error: Content is protected !!