Icon Collap
...
Trang chủ / Tiếp tục hay dừng lại!

Tiếp tục hay dừng lại!

“Chẳng nhẽ đời tu của mình lại dang dở vậy sao! Có khi nào mình lại bỏ tu vì những việc như thế này chăng?…” Đó là những suy nghĩ thoáng qua đã xuất hiện trong tôi khi tôi gặp phải những thử thách đầu đời trong việc thực thi sứ vụ tông đồ.

Thực ra, ơn gọi tu trì của tôi được thu hút qua một khóa cầu nguyện với Lời Chúa mà tôi được tham dự. Trước đó, tôi không hề có ý định sẽ chọn đời sống dâng hiến. Nhưng khi được hướng dẫn cầu nguyện với Kinh Thánh qua quý sơ, tôi thấy mình được thu hút về đời sống thánh hiến. Có thể nói, hành trình đời tu của tôi khá suôn sẻ, cứ từng bước tiến lên mà không gặp khó khăn nào. Hiện tại tôi đã là khấn sinh năm thứ 4 của một dòng tu tại Việt Nam. Tôi đã được nhà dòng cho đi học hai năm thần học và giờ đây tôi cảm thấy mình đã sẵn sàng để được sai đi thi hành sứ vụ.

Đời tu của tôi tưởng chừng sẽ êm đềm trôi chảy như một dòng sông. Thế nhưng khi bắt đầu cuộc sống thực tế để thực thi sứ vụ, tôi liền gặp phải những bế tắc mà tưởng chừng như không thể nào vượt thắng được. Tôi bị vỡ mộng cách thảm thương. Tôi thấy những điều không hay đến từ những người có trách nhiệm. Trong mắt tôi lúc đó, những người này đang làm những điều ngược lại với đức ái, trái với suy nghĩ của tôi về đời tu, về sự công bằng. Tôi rất khó để chấp nhận những điều đó. Lòng tôi dằn vặt, nội tâm tôi sôi sục vì những điều như thế vẫn xảy ra trước mắt tôi mà tôi không thể lên tiếng. Những câu hỏi luôn dằn vặt tôi là: “Tại sao chị ấy lại xử sự như vậy? Tại sao chị lại làm những việc như thế? Chị là một bề trên mà tại sao lại cố tình không cho tôi gặp mặt? Ai cũng sợ chị này. Chẳng nhẽ chị Tổng phụ trách cũng sợ chị này sao?”. Tôi nghi ngờ, kết án, chỉ trích họ vì những việc làm đó. Điều đó diễn ra nhiều lần khiến tinh thần tôi có sa sút, tình mến và nhiệt huyết đời tu ban đầu giảm dần. Tôi cảm thấy mệt mỏi, cố gắng mãi nhưng vẫn không thoát khỏi tâm trạng buồn chán, rã rời đó. Tôi quyết định đến nhà tĩnh tâm Giêrađô để xin cha Gioan giải gỡ cho tôi những nút thắt đang cột chặt tâm trí và tâm hồn tôi để tôi được tự do bước tiếp con đường đi theo Giêsu.

Sau những giây phút tĩnh lặng trước Chúa, tôi bắt đầu bước vào hành trình sa mạc với những bài tập cha Gioan đề ra. Cha muốn tôi viết ra những vấn nạn, trăn trở của mình một cách cụ thể, về những con người cụ thể mà tôi đang bị vướng bận. Tôi vâng lời làm bài. Tôi viết hết những nỗi trăn trở, bận tâm của tôi về chị Phụ trách cộng đoàn, về Chị Tổng phụ trách. Tôi viết cả những cảm xúc, suy nghĩ tiêu cực nhất của tôi về họ mà không chút ái ngại, do dự. Có lẽ bao nhiêu dồn nén, bực tức bấy lâu nay, tôi xả ra hết trên  một cuốn tập. Tôi viết khá nhanh và khá rõ ràng như thể không cần phải suy nghĩ gì cả. Sau khi đọc xong bài của tôi, tôi thấy cha Gioan vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Cha hỏi tôi rằng: “Con đã biết được những gì về chị bề trên cộng đoàn, về chị Tổng phụ trách của con?” Tôi lặng người. Vì quả thật, tôi chưa một lần tìm hiểu về chị bề trên cũng như chị Tổng của tôi.

Cha hỏi tôi tiếp: “Liệu những việc chị phụ trách làm, những chị em khác trong nhà dòng con có biết không? Chị Tổng Phụ trách có biết không? Thiên Chúa có biết rõ những công việc và những con người này không? Chẳng lẽ một người khá nổi tiếng như chị trưởng cộng đoàn mà không hiểu được hậu quả bi đát của việc mình làm theo như cách nghĩ của con sao? Họ được gì khi làm những việc nguy hiểm như con nghĩ? Chẳng lẽ họ đánh mất phần rỗi đời đời cho những việc bất nhân vậy sao?…” Những câu hỏi như xoáy vào tim tôi và thách thức tôi.

Cha tâm sự với tôi về những trường hợp khác cũng có những cảm thức, suy nghĩ và rơi vào tình cảnh giống tôi. Cha hỏi tôi: “Theo con, thực sự điều gì đang điều khiển con người con? Con có hiểu rõ về nó không? Con có biết rõ con là ai không? Thực sự con đang muốn cái gì? Đằng sau những thái độ cảm xúc của con là cái gì vậy?” Cha muốn tôi bước vào hành trình tự khám phá bản thân mình với một loạt vấn nạn mà cha gợi ra cho tôi.

Thực ra, sau khi xả hết những uất ức, dồn nén trong mình, tôi cảm thấy thật nhẹ nhõm. Không chờ cha Gioan gợi ý, tôi đã có những nhận thức mới về những sự việc đã xảy ra. Tôi đã nhận ra vì sao tôi lại có những cảm xúc khó chịu, đau khổ về những sự việc kia như thế.  Tất cả chỉ vì cái nhìn hạn hẹp, cái nhận thức và sự hiểu biết về đời tu quá non nớt của tôi. Tôi đã ngỡ là mình đúng, mình biết nhiều, biết được những giá trị của đời tu. Thế nhưng, khi được cha hỏi lại những vấn nạn cụ thể, hóa ra tôi chẳng hiểu gì về những việc họ làm. Tôi không hiểu về bề trên của tôi cũng chẳng biết các bề trên làm những việc đó để làm gì và do đâu. Tôi chỉ là một người mới bước vào đời tu đang khi họ đã trải nghiệm đời tu gần hết cuộc đời. Chẳng lẽ họ lại không nhận thức được họ đang làm gì. Tôi giỏi hơn họ sao? Tôi cũng không biết rằng Chúa biết hết những gì họ làm nhưng Chúa vẫn để như vậy. Tôi lấy quyền gì mà kết án, chỉ trích họ. Tôi muốn làm Chúa của họ hay sao? Tôi lấy quan điểm sống, lấy triết lý sống của tôi áp đặt lên họ. Tôi muốn họ phải sống như tôi. Tôi lấy tôi làm chuẩn mực để bắt họ phải sống như tôi. Thật là buồn cười khi tôi chỉ là một khấn sinh chưa khấn trọn đời trong khi họ lại là những Bề trên có cả một bề dày kinh nghiệm về đời tu. Tôi quên mất mình là ai. Tôi đau khổ là vì thấy họ không sống theo như ý muốn của tôi. Đó là nút thắt mà cha Gioan đã giúp tôi nhận ra khi ngài giúp tôi nhìn vào thực tế cuộc sống đời tu hôm nay. Vẫn còn đó những con người tội lỗi nhưng Chúa vẫn chọn, vẫn dùng vì Ngài đến cốt là để tìm kiếm và cứu những gì đã mất. Ấy là chưa kể đến những sai lầm, ngộ nhận về bản thân, về người khác là gốc rễ gây nên những đau khổ cho nhau.

Thật là diệu kỳ ! Khi tôi ý thức được những điều này, lòng uất hận của tôi như biến đâu mất, tâm hồn tôi như được tẩy rửa sạch hết những đám mây mù bao phủ lâu nay. Tôi thấy mình thật nhẹ nhõm. Điều mà tôi chưa bao giờ gặp trong những cuộc tĩnh tâm trước đây đó là việc được nói thật, viết thật những cảm xúc, suy nghĩ tiêu cực của mình một cách thoải mái, được sống thật với cảm xúc của mình mà không sợ bị lên án hay chỉ trích. Cha cho tôi được xả rác một cách thoải mái, xả không ngần ngại, không do dự, không thương tiếc. Cách hướng dẫn của cha Gioan thật nhẹ nhàng. Ngài không một lời khiển trách tôi. Ngài gợi mở cho tôi những hướng đi mới, những chân trời mới và mời gọi tôi khám phá không ngừng. Ngài muốn tôi hiểu rõ về mình hơn để có thể sống sự tự do nội tâm đích thực của chính mình và để có khả năng yêu thương người khác hơn. Cha muốn tôi tìm về gốc rễ của chính mình bằng cách đối diện với những vấn đề căn bản của tôi trong mối tương quan với gia đình. Cha muốn tôi phải nhổ cỏ tận gốc.

Trong hành trình sa mạc này, cha giúp tôi được trải nghiệm những giây phút sống thật với con người của chính mình, được tận hưởng sự tự do nội tâm mà tôi chưa một lần được biết đến. Cha giúp tôi tự tháo cởi những sợi dây vô hình lâu nay đã trói buộc tôi vào trong một tổ nhện chằng chịt của những uẩn khúc bên trong. Tôi ý thức hơn thế nào là sự hòa giải đích thực và những cái giá phải trả cho sự hòa giải đó.

Viết tới đây, tôi nhớ đến câu nói của Đức thánh Cha Phanxico trong Tông Huấn về ơn gọi nên thánh: “Đừng đứng trên cao mà xét đoán anh em”. Ước mong sao, sau hành trình sa mạc này, sau những quằn quại đau thương để có thể giã từ con người quá khứ đã gắn chặt và làm thành một phần con người hiện tại của tôi, tôi sẽ được lột xác. Tôi tin chắc rằng Chúa đã thay đổi con người tôi, để từ đây tôi luôn muốn được mọi người dạy bảo mình hơn là ham dạy bảo người khác, dù là người hèn kém nhất. Sự khiêm nhường chỉ có thể bén rễ trong tâm hồn tôi ngang qua sự hạ mình. Sự khiêm tốn nhìn nhận bản thân là ai sẽ giúp tôi biết nhún nhường ca ngợi điều hay của tha nhân thay vì lên án chỉ trích họ.

Tuyết Sương

svconggiao.net

Bình luận
error: Content is protected !!