Icon Collap
...
Trang chủ / Hoa hồng trong bụi gai – Phần I

Hoa hồng trong bụi gai – Phần I

Tính dục vốn dĩ là một địa hạt và là một vấn đề rất phức tạp và khó hiểu, khó lý giải nhưng nó lại là muối là men cho cuộc đời thêm sinh động và ý nghĩa. Sau chuỗi hành trình thấm đẫm nước mắt, đớn đau, nhưng vô cùng ý nghĩa, tôi muốn chia sẻ với mọi người kinh nghiệm về “Hoa hồng trong bụi gai”, liên quan đến hành trình giải thoát của chính tôi, như một tâm tình tạ ơn Trời, cảm ơn người về tất cả.

Hoa hồng trong bụi gai

Tôi – cô gái 24 tuổi mới ra trường với khát khao dâng trào mãnh liệt. Để chuẩn bị cho mình một hành trang thật vững vàng cho ước nguyện tương lai, tôi đã xin bố mẹ ra Hà Nội để tĩnh tâm, theo lời giới thiệu của một người em cùng làng. Đi ra Hà Nội, chân ướt chân ráo cùng lòng tự tin ngút trời và nhiệt huyết sôi trào của tuổi trẻ. Tôi đã nghĩ: Chẳng gì có thể làm tôi ngã quỵ, chẳng gì có thể làm khó tôi được.Thế nhưng, cuộc đời không đơn giản như tôi nghĩ mà còn bao điều lạ khác.

Với ý nghĩ mình là một người thánh thiện, đạo đức và cứ thế, tôi xây dựng cho mình một hình mẫu lý tưởng trong mắt mọi người. Tôi đã sống trong cái vỏ bọc bóng nhoáng ấy để vênh váo với người, với đời và tự đắc với chính mình. Nhưng khi bước vào hành trình sa mạc, được cảm nếm sự khô khan, cằn cỗi của hành trình ấy, tôi mới thấy được sự trần trụi, trơ trọi, và nhỏ bé của chính mình. Niềm kiêu hãnh và lòng tự đắc trong tôi đã bị đánh bại hoàn toàn như cảnh hoang tàn sau cơn bão quét.

Những ngày đầu bước vào hành trình sa mạc, tôi cũng háo hức như bao anh chị em khác. Được vị đồng hành hướng dẫn cầu nguyện, tôi hăng say miệt mài lắm nhưng càng ngày tôi càng khó cầu nguyện và dường như không thể cầu nguyện được. Tâm hồn tôi rối bời, tương quan giữa tôi và anh chị em gãy vụn bởi tính ẩm ương và bất tuân của tôi. Bấy giờ, có thật nhiều… thật nhiều câu hỏi đặt ra trong tôi. Tại sao tôi lại như vậy? Tại sao tôi lại dễ buồn bực, dễ nổi nóng nhưng lại rất thích động chạm thân thể của người khác và của chính mình?… Tôi vật lộn trong rất nhiều câu hỏi “Tại sao” mà không thể tìm thấy câu trả lời. Đang khi bế tắc không thấy được câu trả lời cho riêng mình, thì vị đồng hành bảo tôi hãy thực hiện phần chữa lành tính dục.

Tôi giật mình và thầm nghĩ ngay rằng “Ồ! Tính dục sao! Mình có yêu đương gì đâu! Mình đâu biết gì về những chuyện đó! Mình thánh thiện mà…!” Nhưng không, từ ngày tôi làm phần tính dục của mình, tôi thấy ngỡ ngàng và xấu hổ khi phải bóc ra hết những gì sâu kín của bản thân, những bộ phim khiêu dâm tôi đã từng xem, những chuyện tôi đã từng đọc, những tin nhắn tôi nhắn với mọi người. Tôi giật mình, tôi gào thét trong cái vỏ bọc thánh thiện của mình. “Không! Đó không phải là tôi”, “Tôi không phải con người như vậy”. Tôi không thể chấp nhận được sự thật phũ phàng về chính tôi. Tôi vùng vẫy trong đau khổ và chỉ muốn chạy trốn khỏi cái thực tại đó.

Tôi tự hỏi : “Tại sao những quá khứ đen tối đã được chôn sâu vào tận trong đáy lòng mình rồi, giờ lại phải viết ra? Tôi đã tạo cho mình một cái vỏ bọc khá hoàn hảo là một con người đạo đức, thánh thiện trong mắt người khác rồi cơ mà. Tại sao phải bộc lộ những cái xấu xa trong tôi cho người khác biết? Tôi cảm thấy sợ hãi, nếu mọi người biết con người thật của mình liệu còn ai tôn trọng mình nữa hay không?”

Và tôi băn khoăn: Nếu tôi bộc lộ ra hết, viết ra hết thì tôi nhận được gì? Hai tháng trôi qua vật vã với chính mình; đau đớn, giằng co giữa được với mất, giữa thể diện và sự tự do. Tôi đã yếu đuối khi chọn lựa giữ thể diện. Tôi gạt qua một loạt những cái bẩn thỉu trong lòng mình, vẫn tỏ ra thánh thiện, đạo đức mà hèn nhát không dám đối diện với bản thân mình. Bên ngoài tôi ép mình như một thiên thần nhưng đâu ai biết được rằng, bên trong tôi là một ác quỷ đang nổi loạn. Nó cầm giữ và điều khiển tôi, khiến tôi phải sống trong bất an đau khổ. Nhưng rồi điều gì đến cũng phải đến, khi sự xấu xa tột cùng của mình không thể giữ bằng mặt nạ của sự thánh thiện nữa, tôi đã bộc lộ hết con người thật của mình với sự xấu xa vốn có của bản thân. Chính môi trường sống nơi đây buộc tôi phải lộ nguyên hình xấu xa của mình và chị em trong nhà tĩnh tâm đã phải chịu sự tổn thương đến từ tôi. Bấy giờ tôi rơi vào tình trạng đau đớn, hận thù. Tôi nhận thấy đâu đó trong ánh mắt mọi người có sự từ chối, ruồng bỏ. Và tôi đã quyết định rời khỏi nhà tĩnh tâm để chạy trốn những gì đang phải đối diện.

Bài đọc thêm: Vượt qua nỗi sợ

Các bạn biết không! Khi chạm đến tận cùng của nỗi đau, đứng dưới đáy vực sâu không còn ánh sáng và không còn chút sức lực nào để bước đi, không còn gì để bám víu và chẳng còn gì để mất. Tôi ngã quỵ xuống và chẳng còn muốn đứng lên. Tôi tuyệt vọng và yếu đuối… Tôi đã mất hết. Nhưng cũng chính lúc tôi đang đứng bên bờ vực thẳm là lúc quyền năng của Thiên Chúa được thể hiện trọn vẹn trong sự yếu đuối của tôi. Ngài cho tôi thấy chỗ đứng của tôi đang ở đâu. Ngài giúp tôi nhận ra rằng: Tôi chỉ là một thụ tạo yếu đuối và không có Ngài nâng đỡ, tôi sẽ chẳng làm gì được. Và rồi từ tận thâm sâu của con tim tôi lại thấy như một ngọn lửa tưởng chừng đã lụi tắt từ lâu nhưng giờ đây lại được Ngài nhen nhóm lại. Và tôi lại thấy sao mình lạ vậy? Có Chúa luôn bên tôi, tại sao tôi lại quên mất Người! Tại sao tôi quên mất rằng, dù đời có biến tan Người vẫn bên tôi, dù cả thế giới có bỏ rơi tôi thì Ngài không bao giờ bỏ rơi tôi.

Sau hai tháng vật vã với bản thân và ôm trọn nỗi đau đó, lần đầu tiên tôi buông bỏ nó khi cầu nguyện cùng Ngài. Đã lâu lắm rồi tôi không được sấp mình trước Nhan Thánh của Ngài, không dành cho Ngài được một phút giây trọn vẹn nhất có thể. Đến gặp Ngài cũng chỉ trong vội vàng đến rồi vội vàng đi. Lần đầu tiên sau hai tháng đó, tôi có thời gian thật lâu bên Ngài, mọi lo lắng về công việc và thời gian như tan biến hết. Bao suy tư, lắng lo; bao nỗi buồn tôi kể với Ngài. Tôi kể cho Ngài nghe những gì tôi đã trải qua, những tội lỗi tôi phạm trong hai tháng qua. Kể cho Ngài nghe tôi trách cứ Ngài bao nhiêu và như thế nào. Và rồi, tôi òa lên khóc, khóc như chưa từng được khóc, khóc cho tội lỗi tôi đã xúc phạm đến Ngài, khóc cho sự xúc phạm của tôi đến anh chị em, những tổn thương tôi gây ra cho họ. Tôi đau khổ dằn vặt với chính bản thân mình. Khi nước mắt của sự đau khổ đã cạn kiệt hết, lòng tôi cũng như được trút bỏ tất cả. Trong tôi chỉ còn lại sự bình an và tình yêu của Thiên Chúa…

Còn tiếp phần 2

Bài đọc thêm: Có tự do mới có tình yêu

Bài viết độc quyền tại: Svconggiao.net

 

 

Bình luận
error: Content is protected !!