Tuổi thơ qua đi luôn để lại trong tâm trí mỗi người ít nhiều những kí ức khó phai mờ. Những kỉ niệm đẹp thực sự là bến đậu êm đềm cho ta nghỉ chân mỗi khi mệt mỏi. Còn những kí ức không mong muốn thì sao? Nó có trở thành những bóng ma chập chờn ám ảnh cuộc đời bạn, khiến bạn đau khổ hay khiến cuộc sống của bạn trở nên tăm tối, bế tắc hơn? Đối với tôi, kí ức bị người thân dùng cơ thể mình để thỏa mãn nhu cầu tính dục, đã trở thành một bóng ma đáng sợ bám riết lấy cuộc sống của tôi, làm cho tôi trở nên một người dị thường và sống trong đau khổ đến tột cùng.
Bài đọc thêm: Giê-su ! Con Giết Nó – Phần I
Tôi sinh ra và lớn lên nơi mảnh đất khô cằn đá sỏi của một tỉnh giáp biên giới Lào. Hết lớp 12, tôi ra Hà Nội học và cũng kể từ đó cuộc đời tôi như bước sang một thời kì tăm tối. Đến bây giờ, thỉnh thoảng tôi lại nghĩ giả như lúc đó, tôi không tìm đến được với nhà tĩnh tâm Giê-ra-đô thì giờ đây cuộc sống của tôi sẽ ra sao? Làm sao tôi còn có thể sống sót khi biết bao kí ức đau buồn của tuổi thơ đang ngày đêm ra sức tấn công, đe dọa tôi, khiến cho tôi rơi vào trong hố sâu của bế tắc, căng thẳng và tuyệt vọng? Một trong những nỗi ám ảnh đau buồn nhất là kí ức tôi bị chính người thân là mẹ ruột của tôi lạm dụng cơ thể để thỏa mãn cho nhu cầu tính dục của bà.

Từ thời còn nhỏ, không hiểu sao tôi rất sợ người khác nhìn vào cơ thể mình. Đặc biệt, tôi sợ những ánh mắt thể hiện sự thèm muốn một cách thầm kín. Tôi cũng thấy mình không dám ăn mặc lòe loẹt hay trau chuốt như các chị gái của tôi. Sau này nhìn lại tôi mới nhận ra tôi sợ khi mình ăn mặc đẹp, người khác sẽ chú ý đến thân thể tôi và rồi tôi phải chứng kiến những con mắt dâm ô của những người đàn ông. Tôi cũng không dám thể hiện ra nét nữ tính của một người con gái. Tôi cố tình sống khô cứng như một thằng con trai hoặc thể hiện mình là một đứa khó ưa, thô lỗ và cộc cằn để tránh những cuộc tiếp xúc hay những cái nhìn của người khác dành cho tôi. Tận sâu trong tôi có một nỗi sợ gì đó rất lớn đang đe dọa và bao phủ lấy tôi, khiến cho tôi đã phải tự tạo cho mình một vỏ bọc an toàn, một cơ chế phòng vệ như vậy.
Càng lớn, nỗi sợ đó xuất hiện càng nhiều. Tôi rất ghê khi nhìn vào cơ thể mình hoặc cơ thể của người khác, đặc biệt là những vùng nhạy cảm. Tôi cảm thấy ghê tởm tính dục. Tôi không muốn mình lớn lên và phát triển bình thường như bao nhiêu bạn gái khác. Bởi nếu lớn lên, tôi sợ những gã thanh niên dâm ô sẽ đến nhà tán tỉnh, gạ gẫm giống như các chị gái tôi đã từng gặp phải. Tôi sợ phải lấy chồng nuôi con. Nghĩ đến chuyện phải gần gũi với chồng, ôm ấp con cái mà tôi rùng rợn, nổi hết da gà.Tôi vô cùng hoảng sợ khi có ai đó tìm mọi cách gần gũi, thân mật hay bám riết lấy tôi. Dù không biết họ có ý gì nhưng trong đầu tôi luôn nghĩ, có một cơn thèm khát tính dục đang sục sôi trong họ và họ đang ráo riết tìm đối tượng để thỏa mãn nhu cầu đó.
Không dừng lại ở đó,…………
Bài đọc thêm: Tội ác !
Kính mời quý độc giả đón đọc phần II
Hoa Anh Đào
Bài viết độc quyền tại svconggiao.net