Icon Collap
...
Trang chủ / Hãy thử một lần – bí mật Kinh Hoàng

Hãy thử một lần – bí mật Kinh Hoàng

Sống thử là gì?

Đây là vấn đề không mới nhưng chưa bao giờ cũ, đặc biệt là đối với các bạn trẻ ngày nay. Và nếu bạn đã và đang là sinh viên thì sống thử là vấn đề quá quen thuộc chẳng hề xa lạ gì.

Tôi cũng giống như bạn, cũng chỉ là một cô bé sinh viên. Gia đình tôi nghèo và tôi phải đi học xa nhà. Tôi ngây thơ với mọi thứ bên ngoài, tôi lại hay tò mò và muốn trải nghiệm tất cả. Và có lẽ nếu tôi không được sống trong lòng Hội Thánh, được sự quan tâm, chia sẻ của những bạn sinh viên công giáo, được quyện mình vào trong các hoạt động từ thiện, được dạy những bài học giáo lí thì tôi không dám nghĩ giờ này mình như thế nào nữa.

Sống giữa mảnh đất Hà Thành đầy những bon chen, những bộn bề nếu tôi không có những nền tảng của đức tin thì tôi đã vấp ngã và cuộn mình vào trong những vòng xoáy đó từ lâu rồi.

Càng đi sâu vào thế giới cuả sinh viên thì tôi thấy thật đáng sợ, sợ không có nghĩa là mình trốn tránh và phủ nhận tất cả. Sống thử nó chỉ là một khía cạnh vô cùng nhỏ trong thế giới đó, nhưng nó lại có một sức hút vô cùng lớn. Dưới đây là một câu chuyện thật của một người bạn đã từng trải, đã từng lấn sâu vào tình yêu và sống thử, để rồi ngày hôm nay khi nhìn thì những giọt nước mắt và kí ức đau thương đó  tất cả như đang sống lại…

“Đây là phần kí ức kinh khủng nhất trong quãng đời sinh viên của tôi với những đêm thức trắng chơi bời, những ngày trốn học cùng người yêu đại gia, cũng như nỗi đau đớn ê chề khi bị vứt bỏ….

Vốn là một đứa con gái ngoan ngoãn hiền lành, suốt 18 năm sống cùng gia đình tôi như một hình mẫu con gái lý tưởng khiến nhiều người trầm trồ. Cuộc đời 18 năm của tôi chỉ quanh quẩn ở nhà phụ mẹ, làm việc nhà, học bài. Chính vì thế, đối với tôi thế giới bên ngoài là một phạm trù gì đó bí ẩn và khó hiểu.

Sau khi đậu đại học, tôi chuyển lên thành phố thuê nhà trọ ở, lúc đó tôi có cảm giác cả thế giới của mình mới bắt đầu hé mở với nhiều điều mới lạ đang đón chào. Ngoài thời gian đi học trên giảng đường đại học, tôi làm thêm ở một quán nhậu khá sang, đa phần bán rượu ngoại và các thức ăn đắt tiền. Từ đó, cuộc sống của tôi thay đổi.

Ban đầu tôi chỉ làm thu ngân, nhưng do môi trường và văn hóa ở đây nên chủ quán bắt tất cả nhân viên phải mặc đồ khiêu gợi một chút và đồng phục đa phần là váy rất ngắn và áo ôm để lộ vòng 1. Vì nghĩ mình chỉ là thu ngân đứng sau quầy sẽ không ảnh hưởng nên tôi cũng đồng ý mặc.

Được một thời gian, bên quán thiếu nhân viên phục vụ nên nhờ tôi ra giúp một thời gian. Có nhiều tiền bo nên thu nhập tôi khá hơn hẳn. Tôi bắt đầu chuyển qua làm tiếp viên và càng ngày tìm cách khéo léo chiều chuộng để moi tiền bo của khách, tuy nhiên tôi không bao giờ đi quá giới hạn ngoài ngồi uống rượu và trò chuyện. Ban ngày là nữ  sinh viên đại học, ban đêm tôi lại trở thành cô tiếp viên đắt khách của quán.

Càng ngày, tôi càng lao vào những cuộc nhậu tới bến đên mê mệt. Cho đến một hôm, khi quá say, tôi bắt đầu không kiểm soát được bản thân mình. Những anh khách thì cứ vừa đưa tiền bo vừa ép uống nên tôi cứ thế mà nốc rượu không kiểm soát.

Cho đến khi cuộc vui đã tàn, mọi người bắt đầu ra về hết thì một anh khách quen tiến lại gần tôi đang trong tình trạng mất dần tự chủ. Anh thì thầm vào tai tôi: “Em say rồi, anh đưa em về nhé!”. Rồi không đợi tôi đồng ý, anh bế tôi lên xe anh. Khi anh đặt tôi xuống giường, tôi lờ mờ nói “Hình như anh lộn nhà rồi, đây không phải nhà em!”. Anh cúi sát xuống người tôi nói “Anh không biết nhà em. Đây là nhà anh!”.
Rồi anh lao vào khi tôi không còn sức chống cự. Ban đầu tôi rất hoảng loạn và sợ hãi, nhưng anh ta đã vỗ về và hứa sẽ chăm sóc tôi. Kể từ hôm đó, anh ta thường xuyên đến quán, chúng tôi tiếp tục những cuộc nhậu bất tận và những đêm  lạc thú cùng nhau. Được một thời gian, anh bảo tôi nghĩ việc, về sống với anh vì không thích tôi tiếp rượu người khác.

Gia đình anh khá giả nên anh có nhà riêng ở thành phố, anh đang là sinh viên năm cuối và nhận tiền từ gia đình gửi lên rất nhiều. Cuộc sống của tôi như được mở ra một trang khác, tôi được sống trong ngôi nhà rộng, đầy đủ tiện nghi và bên người đàn ông tôi yêu.

Cuộc sống cứ thế tiếp diễn với những cuộc vui thâu đêm suốt sáng, tôi gần như vắng mặt hoàn toàn trên giảng đường bởi những cuộc đi chơi xa cùng anh hoặc do quá mệt mỏi vì cả đêm ăn nhậu chơi bời. Không quán bar nào mà tôi chưa từng đến. Được sự dẫn dắt của người yêu, tôi càng lún sâu vào những trò lạc thú.Tôi đã sống suốt nửa năm ngập tràn trong lạc thú như thế.

Rồi dần dần, anh bắt đầu ít dẫn tôi đi theo đến những chỗ ăn chơi, ít hỏi han và hay để mặc tôi ở nhà nhiều ngày liền. Tôi lờ mờ đoán được điều gì đó không ổn, cho đến một đêm anh bảo tôi dọn ra khỏi nhà anh. Tôi vừa đau đớn, vừa bất ngờ van xin anh đừng bỏ mặc tôi, nhưng anh đã dùng nhiều lời thóa mạ như “Anh chỉ cần bạn tình cho chuyện đó, em cũng được nhiều và chẳng ai nợ ai điều gì nữa”.

Dọn ra khỏi nhà anh trong ê chề tủi nhục, tôi gần như không có bạn bè ở giảng đường để nhờ vả. Ngày hôm sau, tôi nhận được giấy báo đình chỉ học 1 năm vì bỏ học gần như toàn bộ năm nhất.

Thời gian đó tôi gần như suy sụp, sợ hãi chỉ dám trốn trong góc tối của căn gác xập xệ mới thuê rẻ được. Sau 1 tháng sống như chết, tôi cố gắng đi xin làm thêm lại, kiếm tiền để nuôi thân và chờ đi học vào năm tời, làm lại từ đầu”….

Đó cũng chỉ là một câu chuyện nhỏ trong hàng ngàn chuyện đang diễn ra hàng ngày, nhưng đó là một vết thương mà dù có được chữa lành thì vết sẹo đó sẽ không bao giờ mờ được.

Tôi không cố ý lên án bất kì ai, vì tôi cũng là sinh viên như bạn nên tôi có thể hiểu được. Nhưng tôi hy vọng rằng bạn hãy có những cái nhìn đúng, đừng vì cảm xúc, sự sai lệch của lí trí mà khiến bạn sẽ phải trả một cái giá đắt.

Trong tình yêu của Đức Kitô tôi và bạn hãy sống cho xứng đáng là con cái của Ngài, đừng làm cớ cho người khác vấp phạm, cũng đừng bao giờ làm cho bất kì ai phải tổn thương vì mình.

Hạt tiêu.

Svconggiao.net

Bình luận