Icon Collap
...
Trang chủ / Tảng băng trôi

Tảng băng trôi

Quý thính giả của Radio Chuyện thật có thật thân mến! Có thể nói rằng, nhận thức của con người về mình giống như một tảng băng trôi; có ba phần nổi và bảy phần chìm. Ba phần nổi ở đây là phần mà con người ý thức được về chính mình trong thực tại. Còn bảy phần kia thì lại chìm sâu bên trong thế giới tiềm thức và vô thức của con người. Sâu đến nổi chính bản thân mỗi người cũng khó có thể thấy được tảng băng chìm đang trôi nổi bồng bềnh nơi đại dương của lòng mình. Hơn nữa, cái đáng nói ở đây là tảng băng chìm này giống như một sát thủ vô cùng nguy hiểm, đang ẩn mình trong ta, có khả năng thường xuyên thống trị, điều khiển, khống chế và định hướng phần lớn những hành vi, suy nghĩ, tưởng tượng, chọn lựa, sở thích…của chúng ta trong từng ngày sống, dù có nhiều lúc chúng ta không muốn, nhưng cũng bất lực. Song chính chúng ta lại chẳng mấy ai nhận thức được sự thật này. Vậy làm sao chúng ta có thể dám quả quyết là đã biết mình, hiểu về bản thân mình nếu chúng ta chỉ dựa vào sự hiểu biết bên trên của ba phần nổi, còn bảy phần chìm kia thì sao?

Tảng băng trôi

Để đi sâu và hiểu rõ hơn được vấn đề đó, chúng tôi xin hân hạnh được gửi tới quý thính giả câu chuyện có thật của Sr Thiên Hương, kể về hành trình đi khám phá, tìm kiếm những bí ẩn, những góc khuất, những sự thật của những tảng băng chìm đã chi phối, điều khiển, đi vào và hình thành, làm nên con người của chính Sr. Hành trình khám phá những tảng băng chìm của Sr như thế nào? Sr đã đối diện và nhận thức với những điều đó ra sao? Xin mời quý thính giả cùng lắng nghe radio số 57 Chuyện Thật Có Thật: “Tảng băng trôi”.

Bước vào hành trình sa mạc của mùa chay Thánh này, Chúa đã gởi đến cho tôi và cả cộng đoàn chúng tôi một vị hướng dẫn tuyệt vời. Ngài muốn chúng tôi phải đi vào cuộc hành trình sa mạc thật sự của đời mình, để tìm hiểu chính mình, để biết đến bảy phần còn lại kia của tảng băng trôi đời mình. Đây là một cuộc hành trình khám phá tìm kiếm và chinh phục chính mình rất khó khăn, nhưng vô cùng thú vị, độc đáo và mới mẻ. Ngài muốn chúng tôi quay ngược lại về ký ức tuổi thơ, đào bới lên tất cả những gì đã đi vào trong chúng tôi, hình thành, làm nên con người của mỗi chúng tôi .

Lúc đầu, tôi rất lưỡng lự về lời mời gọi của Cha. Tôi hoang mang và có những nghi ngại về việc đào bới này. Tôi sợ công việc đào bới lên những gì đã qua chẳng được ích lợi gì mà còn khơi dậy và làm lở loét thêm những vết thương lòng mà mình đã tự hứa rằng : “ Những chuyện này, sống thì để bụng, còn chết thì mang theo. Chẳng cho ai biết”. Hơn nữa, đã từ lâu, tôi đã chủ tâm khoác vào mình một vỏ bọc khá thánh thiện, dễ thương, để dồn ép tất cả mọi ký ức của tôi vào trong vỏ bọc đó, đến nổi tôi cứ ngỡ rằng mọi nổi đau của tôi không còn là nổi đau nữa, không còn được nhắc tới nữa. Nhưng sự thật không phải thế. Tôi vẫn mang trên mình khối ký ức khổng lồ đã đi vào trong tôi, đã làm thành những trung tâm điều khiển con người tôi, đã làm cho tôi ngày càng mệt mỏi, dù đã gồng mình hết sức để chống đỡ với những gì mình không muốn.

Khi nghe biết tôi suy nghĩ và cho rằng cái gì qua rồi thì cho nó qua đi, nhắc lại làm gì cho thêm phiền toái, cho mệt, thì cha nói ngay rằng đó là suy nghĩ của Satan. Còn Chúa Giê su thì nói rất rõ : “ Những gì mà Cha ta trên trời không trồng thì phải nhổ cho hết. Ai muốn theo Ta thì phải từ bỏ chính mình…”. Cha hỏi tôi rằng : “ Con muốn chọn Chúa hay chọn Satan”. Và đôi mắt sầu thảm, rưng rưng của tôi đã không dấu được cha. Cha nhìn thẳng vào mắt tôi và nói : “ Mắt con rất buồn. Con hãy viết về những nổi buồn của chính con, những ai đã từng làm cho con buồn, buồn như thế nào, buồn xảy ra ở đâu, trong bối cảnh như thế nào, diễn tiến và hậu quả của nỗi buồn đó ra sao… con hãy viết mà xả ra cho hết những nỗi buồn mới xảy ra gần đây nhất cho tới những nỗi buồn mà con còn nhớ được trong quá khứ của con. Con hãy cố gắng mà thoát ra, khi còn làm được, chứ không sau này con sẽ khổ, vô thức sẽ điều khiển con”.

Tôi thật sự ngạc nhiên về đôi mắt tinh tường của cha. Vâng, tôi có một tuổi thơ rất cô đơn, rất buồn. Chính gia đình tôi đã tạo nên ký ức tuổi thơ đau khổ cho tôi. Tôi đã trải qua những đêm trường của buồn tủi, thất vọng, đẫm lệ, những nỗi đau dày xéo tâm can, những tự ti mặc cảm và những mặc định tiêu cực về chính mình, về gia đình mình. Tôi đã từng bỏ đạo, đã chán chường cuộc sống này và dẫn đến chuyện quyết định tự sát để kết liễu cuộc đời mình, nhưng không thành. Tôi đã sống trong sự thù ghét, nóng giận, âu sầu, ganh tị, kiêu ngạo, tự tôn, ích kỷ, tôi đã muốn làm con trai, tôi đã thất hụt thiếu thốn tình cảm của một người cha, đã đi ăn bám, ăn xin tình cảm của người khác…..Nhờ ơn Chúa giúp, tôi đã tin tưởng làm theo sự hướng dẫn của cha. Tất cả những ký ức tình cảm, cảm xúc của tôi lần lượt bị lật tẩy, đào xới tung lên hết.

Khi cha bảo tôi viết bức thư để xả lần đầu tiên, tôi cảm thất khó khăn vô cùng. Tôi đã cố gắng moi tìm những từ ngữ mạnh nhất, ghê nhất để xả hết nổi buồn của tôi. Tôi thấy những gì cha căn dặn trước khi bước vào hành trình sa mạc xảy ra y chang đúng như những gì đang xảy ra khi tôi làm bài vậy. Tôi cũng cảm thấy lấn cấn, áy náy, day dứt khi phải dùng những từ ngữ và lối xưng hô khiếm nhã với những người đã làm tổn thương tôi. Nhưng lời căn dặn của cha : “ Con đang viết một bức thư để xả trị, như xả trị ung thư vậy. Đây không phải là một bức thư tình, cũng không phải là một bức thư để tâm sự, giãi bày ước nguyện. Muốn xả trị được thì phải bơm cảm xúc vào như người ta bơm thuốc vào vậy, mới đẩy được những độc tố ra ngoài. Con xả thế này thì không làm ai tổn thương và cũng không làm con bị tổn thương. Con xả để chữa trị chứ không phải để trả thù…” cứ như những chất xúc tác mạnh, thúc bách tôi viết bài để xả.

Trong lần xả này, những lời xả của tôi càng ghê gớm, thì càng khiến cho những dòng cảm xúc, tình cảm mà tôi đã tích tụ, kiềm nén, ức chế lâu nay trong quá khứ tràn về ào ào như một dòng thác vậy. Tôi thấy toàn thân rất mệt mỏi, rã rời như vừa trải qua một trận ốm kinh hoàng. Đầu óc tôi bị căng lên như bị căng dây thần kinh ra. Tôi đã khóc suốt cả đêm trường mà không thể cầm nín được những dòng lệ tuôn rơi. Cái mùi mặn đắng của nước mắt làm tôi càng nhớ rõ hơn những lần tôi khóc thầm khi còn nhỏ… tất cả mọi cảm xúc của quá khứ tuôn tràn về và đang diễn ra ngay lúc đó như thật vậy.

Tảng băng trôi

Khi tôi viết lần thứ hai, tôi không còn phải cố gắng vất vả để nghĩ và tìm ra những từ ngữ để xả nữa. Trong tôi đã có cả một núi khổng lồ những từ ngữ tục tiểu, xấu xa nhất, kinh khủng nhất, cứ vậy mà phun trào ra cộng với ký ức cảm xúc những thước phim quá khứ hiện về rõ ràng. Tôi viết và cứ viết, dù đã mỏi tay, nhưng tay tôi vẫn không dừng được. Dòng sông cảm xúc cuồn cuộn trào dâng, khi mỗi ký ức được tái diễn. Tôi đã khóc như một đứa trẻ thơ bị cấm khóc giờ mới được khóc vậy. Bao nhiêu điều tôi câm nín lâu nay, giờ cứ vậy mà tuôn trào cách thoải mái. Dù vẫn mệt mỏi về thân xác, nhưng tâm trí tôi lại thấy nhẹ dần. Trong lần xả này, tôi cũng nhìn thấy rõ hơn những nhánh khác, tức là những người khác cũng có làm cho tôi buồn. Nhưng vâng lời cha, tôi chỉ tập trung việc xả vào một người. Khi nào xả xong người này tôi mới xả tới họ.

Khi xả lần thứ ba thì tôi thấy mình không có những cảm xúc mạnh như lúc xả hai lần đầu nữa. Nhưng tôi vẫn viết bất cứ cái gì mà tôi thấy xuất hiện trong tâm trí mình. Tôi cảm thấy mệt mỏi và buồn ngủ quá. Tôi không muốn viết nữa. Song vì muốn được chữa lành, nên tôi lại phải cố gắng nhớ lại những gì đã xảy ra với mình để viết tiếp. Dù thấy không còn cảm xúc nữa khi viết về những gì họ đã làm cho mình như hai lần trước, dù thấy ngán ngẫm mệt mỏi với những lời lẽ thô tục được lặp đi lặp lại, song nhớ tới lời cha dặn vẽ hình để xả, tôi bắt đầu mường tượng và vẽ lên khuôn mặt người đó với hai quả đấm thật to vào mặt. Lạ lùng thay, làm xong việc này, tôi cảm thấy không còn tức với người này nữa và cảm thấy lòng mình thoải mái và sảng khoái hơn.

Tôi lại đến gặp Cha. Xem bài xong, Cha gật đầu và bảo tôi : “Con hãy thử làm luật sư để bào chữa cho bà nội về những gì bà đã làm cho con”. Tôi đi làm ngay và viết được một trang rồi quay lại gặp cha. Cha bảo tôi : “ Con làm luật sư thế này thì làm sao giảm tội cho bà nội con được ?” Sau khi nghe cha gợi ý, tôi như bừng tỉnh và về viết được bảy trang A4. Lần này, tôi giải thích một cách có logic mọi việc bà làm, khi tìm về nguồn gốc hành vi của bà, dựa vào tính duy truyền và môi trường đã ảnh hưởng lên bà. Nhờ làm xong công việc giá trị này tôi cảm thấy hiểu và thông cảm hơn với bà hơn. Tôi nhìn ra được hoàn cảnh khó khăn của bà, những nỗi khổ của bà, những ức chế tâm lý nơi bà. Bây giờ tôi thật sự thấy thương bà nội và hối hận về những gì tôi đã làm, đã suy nghĩ, đã có ác cảm về bà. Tôi được hướng dẫn viết tiếp những lá thư xin lỗi và cám ơn bà. Viết xong phần này, lòng tôi lại càng cảm thấy nhẹ nhàng, thanh thản và vui hơn nhiều. Trong tôi, hình ảnh của bà nội đã hoàn toàn thay đổi.

Rồi tôi tiếp tục hành trình xả trị về bố, mẹ, những người đã từng làm tôi khổ, (3 lần mỗi người) và đều có vẽ những hình để xả. Sau đó, tôi lại viết các bức thư để lấp lại thay thế cho những khối cảm xúc tiêu cực đã được đào thải và vứt bỏ ra ngoài. Trong quá trình đó tôi rất nhớ về bố, vì bố tôi đã mất lâu rồi. Tôi thấy mình có một khát khao tìm một người bố. Tôi đã nói cho cha nghe, và cha bảo tôi viết thư cho bố, tôi đã viết bức thư này và phát hiện ra tôi là người thiếu tình thương, khát khao tình thương, nên rất dễ đi tìm kiếm tình thương, nhất là nơi người đàn ông nào có nét giống bố.

Việc đào bới ký ức này đã đưa tôi đến được bảy phần chìm của tảng băng trôi trong tôi. Tôi thấy được tính nóng nảy trong tôi, những đau khổ những tự ti mặc cảm và những mặt định về chính mình, thấy rõ được nguyên nhân của việc bỏ đạo, nguyên nhân dẫn con đến việc thích làm con trai, nguyên nhân đưa con đến nỗi chán chường cuộc sống dẫn đến chuyện tự sát. Tôi cũng thấy được ai là người đã gieo vào tôi những sự thù ghét, nóng giận, âu sầu, ganh tị, kiêu ngạo, tự tôn, ích kỷ ,luôn thèm khát tình thương sự quan tâm…., nguyên nhân vì sao tôi đã bị mất hết cảm xúc khi bố chết. Tất cả đều bắt nguồn từ môi trường gia đình, bị các động cơ của vô thức điều khiển mà không biết cách thoát ra. Những người thân của tôi đã gieo vào tôi những gì mà Cha trên trời không trồng. Và tôi đã bị cuốn theo nó. Tôi đã tự cho nó sinh trưởng lên trong tâm hồn tôi. Bây giờ tôi thấy lòng mình nhẹ nhỏm trôi trên tảng băng cuộc đời. Cảm ơn cha đã giúp tôi khám phá ra chính con người của tôi để có thể tự làm chủ được nó.

Quý thính giả thân mến, vừa rồi là những chia sẻ rất thật và sâu sắc về hành trình khám phá, tìm kiếm và chinh phục những tảng băng trôi của Sr Thiên Hương, cám ơn Sr đã cho chúng ta cái nhìn mới mẻ và thú vị về những điều bí ẩn trong chính con người của Sr. Ước mong rằng, ngang qua những chia sẻ rất thật của Sr, mỗi người trong chúng ta sẽ nhận thức, khám phá và hiểu rõ được những tảng băng trôi đang chi phối, điều khiển, thống trị trong mỗi con người của mình để từ đó chúng ta được chữa lành và giải thoát.

Một lần nữa xin cám ơn sự đồng hành và ủng hộ của quý thính giả trong thời gian vừa qua, hẹn gặp quý thính giả trong số radio sắp tới. Xin chào và hẹn gặp lại!

Bài đọc thêm: Đời đổi màu (Phần II)

Radio số 57: “Tảng băng trôi”
Bài viết đọc quyền tại: Svconggiao.net

Bình luận
error: Content is protected !!