Nỗi buồn lớn nhất là phải cười trong đau khổ. Nỗi đau lớn nhất là phải hạnh phúc trong khổ đau. Trái tim có những lí lẽ riêng mà chúng ta không thể hiểu được ngay ở thời điểm hiện tại mà phải chờ cho đến khi dừng chân đứng lại, khi chìm trong thinh lặng và thả hồn mình theo mây gió. Khi đó, tôi chợt nhận ra… mình đã đủ can đảm đón nhận những điều đã xảy ra trong quá khứ. Dù đau khổ hay hạnh phúc, dù yếu đuối hay mạnh mẽ, dù muốn buông xuôi hay có một cảm giác vô hình nào đó níu kéo trở lại… tất cả đã tạo thành một dòng chảy không ngừng làm nên cuộc sống của tôi.
Bài đọc thêm: Giê-su con giết nó – Phần II
Ngày ấy, tôi đâu biết được rằng, những chuyện đó lại ảnh hưởng đến con người tôi đến vậy. Từ một đứa trẻ vui tươi, hồn nhiên, vô tư, tôi bắt đầu sống thầm lặng, khép kín và tự mình gắng chịu và nếm trải tất cả. Tôi cố che giấu bầu cảm xúc trong trái tim mình, sống ngược với thế giới nội tâm. Tôi ao ước mình trở thành một con mèo lười biếng, chẳng phải đi học, chẳng cần làm việc cũng chẳng phải ra ngoài, chẳng đến những cuộc hẹn, chỉ ở nhà một mình, miễn là mình thấy bình yên, không phải đối diện với nỗi sợ hãi, chẳng buồn nghĩ ngợi và hoàn toàn rơi vào trạng thái tự do. Để dễ diễn tả những gì mà mình đã nếm trải khá dài, trong cái định mệnh tăm tối và oái oăm, tôi muốn dùng từ “Nó”, thay cho “Tôi”, trong dòng tự thuật tiếp theo.
Đã có những ngày mà nó sợ hãi và tuyệt vọng đến cùng cực, một mình nó chui vào nhà vệ sinh, khép nép, sợ hãi mấy tiếng đồng hồ không dám bén mảng ra ngoài. Nó khóc một mình mà chẳng dám khóc to, những tiếng nấc nghẹn đau cứ kìm nén ở trong lòng chẳng biết khi nào thì vỡ. Không chỉ người lạ mà người thân nó cũng sợ, nên đâu thể chia sẻ với ai, một mình nó phải chiến đấu 18 năm trời. Mọi người đâu ai hiểu nó, bảo nó lúc nào cũng cười cười chứ đâu biết rằng nó đau lắm, tâm hồn nó chùng xuống như nắng ngày hạ bị cơn mưa rào dập tắt; nó cười gượng thôi, cười vì không muốn làm những người xung quanh nó buồn. Cười để che đậy nỗi đau của nó.
Bài đọc thêm: Tâm điểm của mầu nhiệm cứu độ !
Nó đối nghịch với những đứa trẻ khác lắm, không thích những ngày lễ linh đình, không thích những ngày…………………………………..
Kính mời quý độc giả đón đọc phần II
Oải hương
Bài viết độc quyền tại svconggiao.net