Hôm nay, trên khuôn mặt của bà Maria Mađalêna, chúng ta có thể nhận ra hai mức độ đón nhận Đấng Cứu Độ của chúng ta: – mức thứ nhất còn chưa trọn vẹn; – mức thứ hai là viên mãn.
Ngay từ mức đầu tiên, Maria đã tỏ ra là một môn đệ hết sức chân thành của Đức Giêsu. Bà đi theo Người, một vị Thầy vô song; với lòng can đảm, bà gắn bó với Người, Đấng bị đóng đinh vì tình yêu; bà tìm kiếm Người, vượt qua cả cái chết, khi Người đã được mai táng và dường như biến mất. Thật là tuyệt vời biết bao lòng tận tụy của bà đối với “Chúa” của mình, qua hai lời kêu lên mà thánh sử Gioan đã ghi lại như những viên ngọc quý vô song: “Người ta đã đem Chúa tôi đi mất, và tôi không biết họ để Người ở đâu” (Ga 20,13); và: “Nếu chính ông đã đem Người đi, xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đến lấy Người về!” (Ga 20,15). Ít có môn đệ nào trong lịch sử lại gắn bó và trung thành như Maria Mađalêna.

Bài đọc thêm: Lòng trung thành lớn nhất của chúng ta
Tuy nhiên, Tin Mừng hôm nay, thứ Ba trong tuần Bát Nhật Phục Sinh, vượt xa bất cứ sự cao quý luân lý nào, hay bất cứ niềm tin tôn giáo nào vào một Đức Giêsu đáng ngưỡng mộ nhưng rốt cuộc đã chết. Tin Mừng đưa chúng ta đến lãnh vực đức tin vào Đấng Phục Sinh.
– Trước hết, Đức Giêsu nói với Maria, khi đặt mình ở mức độ của một đức tin còn chưa trọn vẹn. Người hỏi bà: “Này bà, sao bà khóc?” (Ga 20,15). Với cái nhìn còn hạn hẹp, bà trả lời Người như thể Người chỉ là một người quan tâm đến nỗi bối rối của mình.
– Sau đó, Đức Giêsu gọi đích danh bà: “Maria!”. Lời gọi ấy đánh động tận đáy lòng, làm bà rung lên bởi sự sống lại và sự sống, nghĩa là bởi chính Người, Đấng Phục Sinh, Đấng Hằng Sống muôn đời.
– Và đây, ’” (Ga 20,18).
Bài đọc thêm: Chúa đã sống lại thật !
Ngày nay, nhiều Kitô hữu không nhìn rõ đời sống mai sau và còn nghi ngờ về sự phục sinh của Đức Giêsu: Tôi có giống họ không?
Nhiều Kitô hữu có đức tin, theo Chúa cách thân mật, nhưng lại sợ hãi khi tuyên xưng Người. Tôi có giống họ không?
Vậy thì, chúng ta hãy thưa với Người như Maria Mađalêna: “Ráp-bu-ni !” – nghĩa là‘Lạy Thầy’!”, và hãy ôm lấy chân Người – rồi đi gặp anh em mình để nói với họ: —“ Chúa đã sống lại, và tôi đã thấy Người!”
Cha Antoni Oriol Tataret
(Vic, Barcelona, Tây Ban Nha)