Icon Collap
...
Trang chủ / Phía sau “cơn bão” của người hâm mộ

Phía sau “cơn bão” của người hâm mộ

Tôi vốn không thích việc nói về nỗi buồn của mình để làm phai nhạt niềm vui của người khác.

Những ngày qua, và những ngày trước nữa, chưa bao giờ Việt Nam lại được thỏa cơn khát chiến thắng như vậy. Mọi người có cơ hội đổ ra đường, hòa cùng dòng người, hét vang “Việt Nam vô địch” trong niềm vui sướng tột độ. Giữa cái không khí náo nhiệt ấy, có nhiều câu chuyện buồn bị mắc kẹt lại giữa đám đông, rồi bị cuốn trôi đi mãi.

Niềm vui đến rồi đi, dòng người hợp rồi tan, để lộ ra những thứ xấu xí mà nhiều người bỏ quên. Họ bỏ quên trách nhiệm, bỏ quên thứ tình yêu bóng đá đẹp đẽ và đôi khi là bỏ quên cả mạng sống của người khác. Câu chuyện về những chàng thanh niên đi bão ăn mừng chiến thắng rồi mãi không trở về khiến tôi cảm thấy xót xa. Xót xa cho chính họ, cho những người bị liên đới và cho cả gia đình của những người lẽ ra còn cả một quãng đời dài đằng đẵng phía trước. Phía sau niềm vui của những người con ra đường cùng bè bạn để ăn mừng chiến thắng, là nỗi lo lắng của gia đình ở nhà.

     Zalo
Hai chiếc xe máy đấu đầu nhau trong đêm Việt Nam thắng Phillipines

Báo chí nước ngoài khen cổ động viên Việt Nam thật sôi động, kèm theo đó là những bức hình đẹp đẽ về những dòng người nhuộm đỏ các khu phố. Nhưng cũng là những khu phố ấy, khi mọi người ai đã về nhà nấy, để lộ ra những túi, những chai lọ, những cờ, những vỏ pháo nằm ngổn ngang. Phía sau niềm vui của những cổ động viên, là nỗi buồn của những cô chú lao công giữa cái tiết trời giá lạnh của sớm Hà Nội.

Đi bão có lẽ là thời điểm hiếm hoi mà người ta không thấy bực tức vì tắc đường, không thấy nhăn mặt vì khói xe, không thấy lườm mắt vì còi xe inh ỏi. Nhưng đi bão cũng là thời điểm mà nhiều trò lố được nấp dưới danh nghĩa… yêu nước. Chạy xe không nón, chở 3 chở 4, nẹt bô inh ỏi, chạy quá tốc độ, đốt pháo sáng… bỗng dưng trở thành một chuyện bình thường.

 Zalo
Đi bão ủng hộ Việt Nam không có nghĩa bạn được quyền vi phạm luật giao thông

Tối qua Việt Nam hòa, tôi nằm trằn trọc giữa tiếng còi inh ỏi, tiếng la hét từ bốn phương tám hướng và hoài nghi về lòng yêu nước của những người đi bão. Dường như chuyện banh bóng chỉ là một cái cớ cho những cô cậu thanh niên tuổi nổi loạn xách xe ra đường “đi bão hợp pháp”. Cảm giác như đây là kiểu “yêu nước một nửa”, yêu nước chỉ là cái cớ để có thể xách xe xuống phố la hét. Và nếu họa may đội tuyển xảy chân, thì rất có thể sẽ phải gánh chịu rất nhiều gạch đá.

 Zalo
Cổ động viên đốt pháo sáng tại TP.HCM tối 11/12 gây náo loạn và ảnh hưởng đến người tham gia giao thông./ Ảnh: Zing.vn

Phía sau dòng người đang lấp đầy các con phố, còn có những nỗi buồn chẳng ai thấu. Tôi có ông bạn vốn rất yêu bóng đá, hơn hết là yêu nước, nhưng việc anh trải qua đã khiến anh bảo rằng “chưa bao giờ căm ghét việc đi bão đến thế”. Trong một đêm Việt Nam thắng, đứa con trai nhỏ của anh bị tai nạn, đầu bị lủng một lỗ và chảy máu liên tục. Xe cấp cứu không thể đến nhà anh vì đường xá đã kẹt cứng. Hai vợ chồng anh phải chở con đi bằng xe máy, giữa trời khuya, nhích từng bước từng bước một giữa đám đông ồn ào huyên náo. Con anh mặt ngơ ngác giữa tiếng hò reo la hét và tiếng kèn inh ỏi, máu trên đầu vẫn cứ chảy mặc cho những nỗ lực cầm máu, vợ chồng anh vừa lo lắng vừa bất lực lại vừa căm tức đến rơi nước mắt. Con đường đến bệnh viện vốn chỉ vỏn vẹn 10 phút chạy xe nay đã kéo dài đến hơn 30 phút. May rằng sau tất cả, con trai anh vẫn vô sự.

Câu chuyện của anh khiến tôi sững sờ, tự hỏi giữa những con phố kẹt cứng vì dòng người đi bão ấy, họa may có ai đấy đang trong cơn nguy kịch thì cứu thế nào? Sẽ chẳng to tát nếu chỉ là mất ngủ vì dòng người la hét và bóp còi liên tục suốt từ đêm đến gần sáng. Sẽ chẳng có gì to tát nếu chỉ là những bãi rác lớn được gom lại sau vài tiếng cật lực của các cô chú lao công. Nhưng sẽ thật bi kịch nếu ai đó phải rời xa cõi đời vì thần chết có thể bay qua những con phố kẹt cứng, còn xe cứu thương thì không.

Zalo
Xe cấp cứu “chôn chân” trong dòng người đi bão trên đường Đồng Khởi sau trận hòa của Việt Nam với Malaysia tối 11/12/ Ảnh: Zing.vn

Tôi vốn không thích việc nói về nỗi buồn của mình để làm phai nhạt niềm vui của người khác. Nhưng lại càng sai trái khi niềm vui của mình lại trở thành nỗi buồn của người khác.

Tôi mong rằng trước những chiến thắng vinh quang của đội nhà, chúng ta – những người hâm mộ – có những cách ăn mừng và thể hiện tình yêu văn minh hơn. Tình yêu đôi khi không cần quá khoa trương và ồn ào, đôi khi chỉ đơn giản là một buổi tiệc nhỏ tại gia, sau đó đánh một giấc ngủ ngon đến sáng.

Tình yêu là nụ cười vỡ òa khi đội tuyển chiến thắng, giọt nước mắt khi đội nhà dừng bước, chứ không phải những tiếng hét thất thanh vô hồn vô nghĩa hòa cùng tiếng còi và nẹt bô inh ỏi để thỏa cái tôi nổi loạn.

Tình yêu là khi ngay cả bạn bước xuống phố, bạn thể hiện mình là một người văn minh.

Nguồn: media.zalo.me

Bình luận