Icon Collap
...
Trang chủ / Sống thử là “tiến bộ”

Sống thử là “tiến bộ”

Đây là vấn đề “biết rồi khổ lắm nói mãi” nhưng nó vẫn tiếp tục diễn ra và có chiều hướng gia tăng trong giới trẻ hiện nay. Nhiều đôi bạn trẻ vừa yêu nhau được một vài tháng đã vội “a lê hấp” – thế là xong. Ngay cả những cô gái từ bản làng xuống thành phố học, chưa được bao lâu đã bắt nhịp rất nhanh với cuộc sống thành thị.

Tôi có một cô bạn học, người dân tộc, khá xinh, vừa bước vào năm thứ nhất đại học đã cặp ngay với một anh chàng. Nàng từ núi xuống, chàng từ quê lên, biết và yêu nhau trong vòng hai tháng liền thuê phòng góp gạo thổi cơm chung.

Thế là hàng ngày nào là đi chợ, nấu ăn, giặt giũ, giận dỗi, ghen tuông… đủ cả, thử hỏi thời gian đâu mà học. Vì thế, bước vào năm thứ hai, cô sơn nữ của lớp tôi trông như một bông hoa bị rút hết sinh khí. Chẳng biết thế nào mà hai người cũng gắng gượng được bốn năm đại học. Bốn năm làm vợ “hờ” thử hỏi sao không “tàn” cho được.

Nàng thi trượt tốt nghiệp, chàng thì: Bố mẹ anh bảo học xong vào Sài Gòn để bác anh xin việc. “Chúng mình đành chia tay vậy”. Nàng đau khổ, khóc lóc vật vã doạ uống thuốc ngủ tự tử, may chúng tôi kịp đưa đi cấp cứu.

Chẳng bù cho lúc đầu bạn bè khuyên can, cô còn tuyên bố hùng hồn: “Sống thử với người yêu như bây giờ là biết đối mặt với khó khăn thử thách. Cuộc sống tạm bợ còn chấp nhận được nhau thì sau này lấy nhau chẳng sợ những bất cập lo toan”. Thế đấy, nhưng vấn đề là ở chỗ liệu có cái viễn cảnh “sau này” hay không?

Sưu tầm

Bình luận